Hôm nay có khá nhiều cảnh quay vào buổi tối. Hoàng Tinh ngồi một mình trong phòng nghỉ cho diễn viên, ánh đèn vàng dịu phủ xuống khiến không gian càng thêm yên tĩnh. Cậu cúi người nghịch điện thoại, không hề nhận ra cánh cửa phía sau vừa khẽ mở.
Một vòng tay đột ngột ôm lấy vai cậu từ phía sau. Hơi thở quen thuộc phả lên gáy khiến Hoàng Tinh khẽ giật mình, rồi nhanh chóng nở nụ cười nhẹ. Cậu ngẩng đầu lên nhìn trong gương trước mặt, hình ảnh phản chiếu là khuôn mặt rạng rỡ của người yêu. Khâu Đỉnh Kiệt cũng đang tươi cười nhìn cậu.
“Sao anh lại đến đây?” Hoàng Tinh nhẹ giọng hỏi.
Người phía sau hơi cọ mũi vào cổ Hoàng Tinh, đầu khẽ nghiêng, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người cậu. Tai anh hơi ửng đỏ, giọng nói dịu dàng gần sát bên tai cậu:
“Nhớ em.”
Nói xong, anh buông Hoàng Tinh ra, vòng ra phía trước, vui vẻ như một đứa trẻ vừa có được một món đồ yêu thích muốn khoe. Anh cong mắt cười, giọng nói nhanh hơn bình thường một chút, rồi dang hai tay ra, đứng ngay trước mặt Hoàng Tinh mà xoay một vòng:
“Em nhìn xem, đẹp trai không?”
Hoàng Tinh hơi ngẩn người. Trên người Khâu Đỉnh Kiệt là một bộ quân phục cảnh sát. Chiếc áo sơ mi đen tay dài được là phẳng phiu, đường chỉ sắc nét, ôm khít lấy phần vai rộng và cánh tay rắn chắc. Cúc áo trên cùng khẽ mở để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng đường cổ xinh đẹp. Bên ngoài là chiếc áo bảo hộ dày màu đen nhạt, mặt vải hơi sần, có những đường viền nổi, dây đai choàng qua vai ôm sát thân hình cao lớn, càng tôn lên vòng eo thon gọn và tỉ lệ hoàn hảo của anh. Chiếc quần đồng phục được cắt may vừa vặn, phần vải mềm, ôm sát đôi chân thon dài.
Ánh mắt Hoàng Tinh dừng lại trên người Khâu Đỉnh Kiệt, từ từ lướt qua khắp cơ thể anh. Cậu không cố ý, nhưng vẫn không thể rời mắt được. Chiếc áo đen ôm trọn phần ngực và eo khiến từng nhịp hít thở của anh đều trở nên rõ ràng.
Ánh đèn phản chiếu trên mặt vải khiến vai anh càng thêm rộng, cổ áo mở hé lộ vùng da trắng nõn. Mỗi khi anh cúi đầu nói chuyện, yết hầu khẽ động, giọng nói nhẹ nhàng như cào nhẹ vào tai người nghe.
Hoàng Tinh khẽ liếm môi, ánh mắt mơ hồ dừng lại nơi thắt lưng siết chặt vòng eo gọn gàng kia. Chiếc khoá kim loại sáng bạc phản chiếu ánh sáng nhấp nháy, kéo theo ánh nhìn của cậu trượt xuống thấp hơn một chút, nơi vải quần đen ôm lấy đường cong thẳng tắp của đôi chân dài. Hơi thở của Hoàng Tinh khẽ chậm đi. Ánh mắt nóng cháy nhìn người phía đối diện, giọng cậu hơi khàn đi, đứng dậy bước về phía anh, vòng tay qua vòng eo thon gọn ấy, trầm thấp lên tiếng:
“Đẹp lắm, Khâu Khâu lúc nào cũng đẹp.”
Khâu Đỉnh Kiệt đang cúi đầu nghịch chiếc huy hiệu cảnh sát trên ngực thì bất ngờ bị kéo vào một cái ôm. Anh vui vẻ khẽ cười thành tiếng, hai tay đặt lên vai Hoàng Tinh nhẹ đẩy cậu ra, nhỏ giọng thì thầm:
“Sẽ có người vào bây giờ, em mau buông anh ra.”
Hoàng Tinh vẫn không nhúc nhích, chỉ ôm chặt hơn, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên đôi môi anh. Khâu Đỉnh Kiệt thoáng sững người, đến khi nhận ra không khí quanh hai người đã hơi sai lệch, anh liền đỏ tai, dùng chút lực thoát khỏi vòng tay kia, phồng má giả vờ nghiêm giọng:
“Em nghiêm túc một chút cho anh. Không được nhìn bằng ánh mắt đó!”
Hoàng Tinh bị mắng cũng ngoan ngoãn ngồi yên lại. Nhưng tầm mắt nóng bỏng ấy vẫn luôn dõi theo Khâu Đỉnh Kiệt. Cậu cảm thấy thật may mắn khi có thể đưa được người này vào đoàn phim. Người yêu của cậu mặc gì cũng hấp dẫn. Khi anh còn là Thịnh tiên sinh, dáng vẻ nghiêm túc trong bộ tây trang cấm dục đã đủ khiến cậu chẳng thể rời mắt. Còn bây giờ, chỉ cần nhìn anh trong bộ cảnh phục ôm sát kia thôi, tim cậu đã đập loạn, hơi thở cũng trở nên mất kiểm soát.
Cứ thế, những cảnh quay còn lại của Hoàng Tinh đều diễn ra vô cùng suôn sẻ. Khâu Đỉnh Kiệt hôm nay đến thăm đoàn, tiện thể đóng luôn vai cảnh sát nhỏ cùng Hoàng Tinh giải cứu Thẩm Văn Lang cũng hoàn thành nhanh chóng. Khi cảnh quay kết thúc, cả hai liền được tan làm, nhân viên trong đoàn lại bận rộn chuẩn bị phân đoạn tiếp theo cho những diễn viên khác.
Ở một góc khuất chẳng ai chú ý, Hoàng Tinh bỗng vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay Khâu Đỉnh Kiệt. Không nói lời nào, cậu kéo anh đi, bước chân dứt khoát, nhanh đến mức Khâu Đỉnh Kiệt còn chưa kịp phản ứng đã bị dẫn thẳng vào nhà vệ sinh ở cuối hành lang.
Cánh cửa vừa đóng lại, Khâu Đỉnh Kiệt bị đẩy mạnh vào tường, còn chưa đứng vững, anh đã rơi vào một nụ hôn sau. Tay Hoàng Tinh sau khi khoá chốt cửa, liền luồn qua eo anh, kéo anh lại gần mình hơn. Nụ hôn có phần thô bạo cậy mở khớp hàm của người đối diện, đưa lưỡi mình vào càn quét trong khoang miệng ấm nóng ấy.
Chiếc áo bảo hộ nhanh chóng bị quăng xuống đất, đáng thương mà nằm cuộn tròn ở một góc. Bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng của Hoàng Tinh quen thuộc mà cởi tùng cúc áo trên người Khâu Đỉnh Kiệt, tay còn lại cách một lớp vải quần mà xoa nắn cái mông đầy đặn của anh.
Khâu Đỉnh Kiệt yếu ớt chống cự trong lòng Hoàng Tinh, anh bị cậu hôn đến mức chân hơi nhũn, hơi thở bị cướp đoạt khiến anh chỉ có thể choáng váng mà dựa hết cả người vào đối phương. Cổ họng anh phát ra những âm thanh rên rỉ kiềm nén, hai tay đang đặt trên vai Hoàng Tinh đẩy nhẹ, ra hiệu muốn thoát khỏi.
Hoàng Tinh vẫn chìm đắm trong nụ hôn của cả hai. Cho đến khi hơi thở của Khâu Đỉnh Kiệt gấp gáp, run rẩy trong lòng mình, cậu mới thoả mãn mà dứt ra. Tầm mắt nóng bỏng ngắm nhìn đôi môi bị mình đùa bỡn đã sưng đỏ, không nhịn được lại đặt tiếp lên đó một nụ hôn.
Bàn tay đang xoa nắn cặp mông mê người kia di chuyển đến phần khoá thắt lưng. Thanh âm kim loại va vào nhau giữa những tiếng nước bọt, chiếc quần thuận lợi bị tuột xuống. Phía dưới mát lạnh khiến Khâu Đỉnh Kiệt hốt hoảng nhẹ kêu: “đừng” một tiếng, lời nói sau đó cũng biến mất trong lúc môi lưỡi quấn lấy nhau.
Hoàng Tinh nhanh chóng lấy tuýp bôi trơn đã chuẩn bị sẵn đổ đầy ra tay. Bàn tay một lần nữa tìm đến cặp mông căng tròn của Khâu Đỉnh Kiệt mà xoa nắn, chất lỏng lạnh lẽo chạm vào da thịt ấm nóng khiến Khâu Đỉnh Kiệt hơi rùng mình. Phía dưới bắt đầu được Hoàng Tinh chăm sóc mà mở rộng.
Trên người Khâu Đỉnh Kiệt hiện tại chỉ còn mỗi chiếc áo sơ mi vắt vẻo ở khuỷu tay, một tay anh đưa lên môi, dùng răng cắn nhẹ vào ngón trỏ, ngăn không cho tiếng rên rỉ của mình phát ra. Tay còn lại buông lỏng dựa vào tường, chống đỡ cho cơ thể lung lay sắp ngã.
Hoàng Tinh sau khi buông tha cho đôi môi của Khâu Đỉnh Kiệt liền cúi xuống, chơi đùa hai đậu hạt nhỏ trên ngực anh, một bên dùng răng lưỡi mút cắn, một bên dùng tay mà xoa nhéo, khiến Khâu Đỉnh Kiệt run rẩy trong khoái cảm.
Anh bị chăm sóc cả trên lẫn dưới, giờ phút này đã không còn lo sợ mình đang trong nhà vệ sinh. Mơ màn bị đối phương xoay người lại, phía sau được mở rộng chảy đầy nước dâm liền bị cự vật khổng lồ không báo trước mà tiến vào.
“Ưm…”
Động nhỏ ấm nóng của Khâu Đỉnh Kiệt bao trọn lấy tất cả của bản thân khiến Hoàng Tinh thoải mái mà gầm nhẹ, dưới thân sau khi thành công tiến vào liền không ngừng chuyển động. Cậu phả hơi thở của mình vào tai anh, sau đó cắn nhẹ, miết lấy, giọng nói trầm khàn vang lên:
“Cái mông của anh sao có thể dâm đãng như thế, sướng chết em rồi, Khâu Khâu…”
Khâu Đỉnh Kiệt thoải mái hơi trợn mắt, hai tay yếu ớt chống tường ngăn cho bản thân không bị những cú thúc mạnh mẽ ấy làm ngã. Anh khẽ cắn môi ngăn lại âm thanh xấu hổ của bản thân, nhưng cổ họng vẫn không kiềm chế được mà ư a rên rỉ.
Bất ngờ bên ngoài có một tiếng động lớn, như là một đồ kim loại nào đó bị rơi mạnh xuống đất. Tiếp theo sau là tiếng bước chân dồn dập đến gần cửa nhà vệ sinh cuối hành lang.
Khâu Đỉnh Kiệt hô hấp như ngừng lại, sợ hãi mà căng cứng cơ thể, phía dưới cũng vì vậy mà siết chặt lấy cậu bé của Hoàng Tinh.
Bóp
Cái mông đầy đặn bị đánh một cái. Hoàng Tinh khẽ hít sâu, bàn tay vẫn ở trên mông mà bóp mạnh, thấp giọng thì thầm:
“Thả lỏng, sắp bị anh siết đứt rồi.”
Bên ngoài tiếng bước chân ngày một đến gần, Hoàng Tinh bên trong còn lên tiếng. Khâu Đỉnh Kiệt càng hoảng sợ gấp bội, không những không thả lỏng mà còn siết chặt hơn. Ánh mắt hoang mang quay ra sau nhìn thẳng vào Hoàng Tinh, trong mắt lấp lánh ánh nước, mày khẽ nhíu lại vì lo lắng, đôi môi sưng đỏ hé mở thở từng hơi thở gấp gáp.
Hoàng Tinh bị siết lấy có chút khó chịu, hai tay nhàu nặn banh hai cánh mông ấy ra một chút, nhìn người trước mặt bị dọa đến run rẩy liền lên tiếng trấn an:
“Không sao, ban nãy đẩy anh vào em có đặt một cái bảng cảnh báo bên ngoài rồi. Không ai vào được đâu. Ngoan, thả lỏng.”
Quả nhiên, tiếng bước chân đang đến gần bỗng im bặt, sau đó một giọng nam than thở thoáng vang lên, tiếng bước chân đổi hướng, càng lúc càng nhỏ dần.
Khâu Đỉnh Kiệt lúc này mới thoáng yên tâm mà thả lỏng. Anh bị phân tâm nghe ngóng âm thanh bên ngoài mà bỏ mặc Hoàng Tinh, thanh niên phía sau bị cho ăn bơ liền nheo mắt nguy hiểm mà đẩy nhanh tốc độ ra vào. Khiến Khâu Đỉnh Kiệt chỉ có thể dựa tường mà chịu trận, một lần nữa bị khoái cảm ập đến mà cất giọng rên rỉ.
Không biết đến bao lâu, cho đến khi trên tường xuất hiện những vết lỏng trắng đục kỳ lạ. Khâu Đỉnh Kiệt mới được Hoàng Tinh bế lên đặt ngồi trên bồn rửa tay, banh chân ra lau sạch.
Hoàng Tinh cũng biết bản thân mình làm càn, không như mọi khi mà làm đến anh khóc lóc xin tha. Cậu đã cố gắng khống chế ham muốn của bản thân vì đây không phải ở nhà, nhưng hình ảnh mỹ nhân mê man thở dốc, mở rộng chân trước mặt lại khiến Hoàng Tinh một lần nữa mất đi lý trí…
