Không gian yên tĩnh đến nỗi chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp quấn lấy nhau. Bàn tay Hoàng Tinh chậm rãi lướt dọc theo thân thể đối phương, cậu cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phả lên cổ anh, tại đó mà say mê hít lấy. Những nụ hôn vụn vặt cứ thế từ cổ mà rải rác dần lên tai. Sau đó ở vành tai tinh tế của Khâu Đỉnh Kiệt mà khẽ đưa lưỡi ra liếm cắn, dùng răng kéo nhẹ, lần nữa phả hơi thở nóng rực của mình vào trong tai anh, thấp giọng dụ dỗ:
“Khâu Khâu, hôm nay chúng ta chơi kích thích một chút.”
Lời vừa dứt, tầm nhìn của Khâu Đỉnh Kiệt bỗng tối sầm. Một mảnh vải được phủ xuống, che đi ánh nhìn mê man đang còn vương hơi nước của anh. Mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ, chỉ còn lại âm thanh và hơi ấm phả sát vào bên tai.
Anh nghe thấy tiếng kim loại va vào nhau khẽ vang lên trong khoảng không im lặng. Cảm giác lạnh lẽo len qua làn da nơi cổ tay, khiến sống lưng Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên tê dại. Mất đi thị giác để phán đoán, anh theo bản năng mà sợ hãi, muốn thu tay từ trên đầu về. Nhưng hai cổ tay hiện tại đã bị một chiếc còng sắt khóa lại, ở giữa còn nối ra một đoạn xích nhỏ, khóa xích hiện tại đã được thanh niên nhanh chóng cố định ở đầu giường. Hai tay Khâu Đỉnh Kiệt cứ thế bị khóa chặt lại trên đỉnh đầu. Cảm giác mất kiểm soát càng khiến tim anh đập nhanh, như thể từng dây thần kinh đều căng ra chờ đợi.
“Hoàng Tinh… ” anh khẽ gọi, giọng khàn khàn pha lẫn chút hoang mang. Một bàn tay lập tức siết nhẹ lấy ngón tay anh, mang theo hơi ấm dịu dàng như trấn an, lại khiến lòng anh càng thêm rối loạn. Bên tai, hơi thở Hoàng Tinh áp sát, nóng rực và chậm rãi, giọng nói xen lẫn âm sắc trầm thấp dụ hoặc:
“Khâu Khâu ngoan… để em cho anh thử chút mới mẻ… sẽ sướng ngay thôi…”
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ nghiêng đầu, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Cổ tay bị chiếc vòng kim loại lạnh lẽo bao lấy, theo từng động tác cử động liền phát ra tiếng “leng keng” kích thích. Giữa bóng tối mờ mịt ấy, mọi giác quan đều bị kéo căng đến cực hạn, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập cùng hơi nóng lẫn vào nhau. Một cảm giác mơ hồ giữa sợ hãi và say mê đang dần nuốt chửng lấy lý trí.
Hoàng Tinh hôm nay trên giường như biến thành một người khác, chẳng còn vẻ mềm mại hay thói quen làm nũng thường ngày. Cậu cúi xuống, chặn lấy môi anh bằng nụ hôn dứt khoát, khiến mọi hơi thở của Khâu Đỉnh Kiệt đều bị nghẹn lại nơi cổ họng. Lưỡi họ nhanh chóng quấn lấy nhau, nhịp điệu vừa gấp gáp vừa mê hoặc, từng cử động đều khiến Khâu Đỉnh Kiệt vừa choáng váng vừa phấn khích, không còn suy nghĩ gì ngoài cảm giác nóng rực đang lan ra khắp cơ thể.
Một nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu, sau khi dứt ra đã thành công làm anh ngây ngất mà mềm oặc dưới thân. Hoàng Tinh mỉm cười hài lòng, ngón tay khẽ vuốt vài lọn tóc rối vì mồ hôi trên trán anh. Ánh mắt càng sâu hơn mà lên tiếng:
“Ngoan, để em dạy anh một trò mới.”
