T mồ côi rồi thật rồi mọi người ạ
Năm tôi lên 7 tuổi mẹ bỏ bố và tôi lại. Đi theo một người đàn ông khác. Tới giờ tôi 27 tuổi. Mẹ không 1 lần tìm về thăm tôi. Tôi như đứa trẻ mồ côi. Bố không lấy vợ mới. Cũng chẳng qua lại với ai. Bố lấy mẹ hơn mẹ tới 15 tuổi. Thời gian trôi dài bố đã 65 tôi chưa được 30 tuổi. Bố là thợ cơ khí, nhưng hay ốm, bệnh nghề nghiệp cứ bệnh này lại sang bệnh kia. Nhà 1 thùng thuốc các loại bố uống kèm.
Tôi thương bố, dù là con trai nhưng vẫn mau nước mắt. Lúc mẹ đi tôi cũng khóc, bình thường thấy bố thui thủi cũng khóc, lúc bố ốm đau thấy mình bố cô đơn 1 mình cũng khóc. Bố còn bảo tôi khéo dư nước mắt khóc người đời xưa, dành nước mắt khóc cho bố chứ. Tôi thương bố. Động viên bố lấy vợ mà mãi không thấy ông lấy ai.
Rồi bố bệnh nặng. Chuyển lên tuyến trên. Rồi bệnh viện trả về. Lúc hấp hối bố nắm tay tôi, vẫn mong tôi sớm lấy vợ, ổn định cuộc sống, có gì gọi mẹ về, bố không giận mẹ đâu, tôi bật khóc như 1đứa trẻ.
Mà bố đâu hiểu, tôi thương bố và coi như mẹ đã mất, mình bố nuôi tôi vất vả, mình bố chăm bẵm tôi, lo cho tôi tới khi nhắm mắt, 20 năm tôi ko nghĩ tới mẹ, ngày bố mất tôi cũng ko gọi mẹ về. Lo cho bố xong xuôi, tôi ngồi thất thần trong căn nhà bố để lại cho tôi, công sức cả đời của bố. Đồ đạc vẫn còn nguyên, mỗi ngày tôi đều nấu cơm 2 người, vẫn mời bố ăn cơm.. nhưng tôi mồ côi rồi.Tôi nhớ bố, nhớ mái tọc bạc cặm cụi nấu cơm chờ tôi đi làm về. Nhớ mâm cơm vẫn đậy sẵn đợi tôi mỗi ngày…tôi cảm phục bố, thương bố nhưng chẳng bao giờ nói được với bố nữa rồi.
