“Em không hiểu tại sao cuộc đời cứ phải dạy em bằng những lần đau như vậy…” Đây là lời chia sẻ của một cô gái từng nói với Duyên trong một buổi tham vấn.
Câu hỏi đó khiến Duyên im lặng một lúc.
Không phải vì Duyên không có câu trả lời.
Mà vì Duyên đã nghe câu hỏi này… rất nhiều lần và Duyên biết có rằng có con đường khác để đi.
Trong nhiều năm làm công việc liên quan đến tâm lý, Duyên nhận ra một điều khá lạ:
” Phần lớn con người không thay đổi khi họ hiểu ra 1 điều gì đó là đúng.
Họ chỉ thay đổi khi nỗi đau thực sự lớn, lớn đến mức họ không thể chịu đựng được nữa.”
Một người biết rõ việc tập thể dục hàng ngày và ăn uống sinh hoạt điều độ có ý nghĩa như thế nào với sức khỏe. Nhưng rõ ràng rất ít người duy trì kỷ luật để thực hiện được. Chỉ khi đau ốm, bác sĩ bảo phải ăn thế này, phải tập thế kia, họ mới bắt đầu thay đổi.
Một người biết rõ công việc của mình đang khiến mình kiệt sức, nhưng vẫn tiếp tục chịu đựng.
Một người biết người họ yêu không đối xử tốt với họ, nhưng vẫn ở lại.
Họ biết.
Nhưng họ không thay đổi.
Cho đến khi một ngày nào đó…
Cơ thể bắt đầu lên tiếng bằng bệnh tật.
Mối quan hệ đổ vỡ.
Tinh thần sụp xuống.
Và lúc đó, con người mới bắt đầu dừng lại.
Trong tâm lý học có một hiện tượng rất phổ biến:
Con người thường chọn “nỗi đau khổ quen thuộc” thay vì “sự thay đổi không chắc chắn”.
Một nỗi khổ quen… vẫn dễ chịu hơn một con đường mới mà ta chưa biết điều gì sẽ xảy ra.
Vì vậy nhiều người chấp nhận sống trong những vòng lặp cũ, cho đến khi cuộc đời buộc họ phải thay đổi.
Nhưng càng đi sâu vào hành trình làm nghề và hành trình tỉnh thức của chính mình, Duyên càng nhận ra một điều:
Không phải bài học nào của cuộc đời cũng cần phải học bằng đau khổ.
Cuộc đời luôn gửi tín hiệu cho chúng ta.
Chỉ là chúng ta có chịu dừng lại để lắng nghe hay không.
Đôi khi tín hiệu rất nhỏ:
Một cảm giác mệt mỏi khi thức dậy mỗi sáng.
Một cảm giác trống rỗng khi đang ở giữa một cuộc trò chuyện.
Một cảm giác bất an mà ta cứ cố gắng lờ đi.
Những tín hiệu đó chính là cách cuộc đời đang nói với ta:
“Có điều gì đó cần được nhìn lại.”
Nếu ta chịu dừng lại một chút để quan sát chính mình,
ta có thể điều chỉnh cuộc sống của mình rất sớm.
Một thay đổi nhỏ trong cách nghĩ.
Một thay đổi nhỏ trong cách sống.
Một thay đổi nhỏ trong cách đối xử với chính mình.
Những thay đổi nhỏ đó giống như việc chăm sóc sức khỏe mỗi ngày.
Bạn có thể súc miệng với nước muối ấm hàng ngày để phòng bệnh.
Hoặc… đợi đến khi bệnh nặng rồi phải uống những viên thuốc rất đắng.
Cuộc đời cũng vậy.
Ta có thể học bằng sự tỉnh thức,
hoặc học bằng nỗi đau.
Đau khổ không phải lúc nào cũng là định mệnh.
Đôi khi nó chỉ là hệ quả của việc chúng ta đã bỏ qua quá nhiều tín hiệu từ chính mình.
Vì vậy, có lẽ câu hỏi quan trọng nhất không phải là:
“Cuộc đời sẽ còn dạy mình những bài học gì?”
Mà là:
Hôm nay mình đã đủ tỉnh thức để học từ những điều rất nhỏ chưa?
Bởi vì nếu ta chịu quan sát và chiêm nghiệm mỗi ngày,
rất nhiều bài học của cuộc đời
có thể đến một cách rất nhẹ nhàng.
Không cần phải đợi đến khi mọi thứ vỡ ra.
