Làm sao để kéo chồng lại gần khi khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng xa?
Mình thật sự rất bế tắc nên muốn lên đây tâm sự và xin lời khuyên từ mọi người.
Sau khi sinh em bé được khoảng 5 tháng, vợ chồng mình bắt đầu thường xuyên lục đục. Mình biết nguyên nhân không hoàn toàn từ một phía. Một phần do sau sinh tâm lý mình nhạy cảm hơn, hay suy nghĩ nhiều, dễ tủi thân. Phần khác là chồng mình vốn là người khá khô khan, vụng về trong việc thể hiện tình cảm và quan tâm vợ.
Cứ như vậy, khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng lớn. Có những ngày sống chung dưới một mái nhà nhưng gần như không nói với nhau câu nào. Mình từng khóc lóc, từng giận dỗi, từng ngồi xuống nói chuyện rất bình tĩnh để chia sẻ hết những suy nghĩ trong lòng. Chồng mình cũng lắng nghe và có thay đổi đôi chút, nhưng anh vẫn không thật sự mở lòng với mình.
Khoảng một tháng trước, sau một lần hai vợ chồng ngồi lại nói hết những khúc mắc và cùng hứa sẽ cố gắng thay đổi, mình đã hy vọng rất nhiều. Mình mong anh sẽ chủ động gần gũi hơn, hỏi han mình nhiều hơn, dành thời gian cho gia đình nhiều hơn. Nhưng rồi mọi thứ vẫn gần như không thay đổi.
Ngày nào anh cũng vậy. Đi làm về thì bế con một lúc, ăn cơm xong lại đi tập thể dục. Tối về ngồi xem điện thoại ở phòng khách cho đến khi buồn ngủ mới vào phòng. Cả ngày không hỏi vợ được vài câu, cũng chẳng có cuộc trò chuyện nào thực sự giữa hai người.
Những ai từng sinh con chắc sẽ hiểu cảm giác cô đơn và tủi thân trong giai đoạn này đáng sợ đến thế nào. Cả ngày quanh quẩn với con, thiếu ngủ triền miên, tâm trạng lúc nào cũng chông chênh. Điều mình cần nhất chỉ là cảm giác được chồng quan tâm một chút thôi
Rồi một hôm mình không chịu nổi nữa. Mình bảo anh ra phòng khác ngủ. Mình nói rất bình thường, không hề cáu gắt, chỉ bảo rằng anh ngáy to quá nên mình không ngủ được. Thực tế sau sinh mình bị mất ngủ suốt 3–4 tháng nay.
Anh chỉ lặng lẽ ôm chăn gối đi ra ngoài, không nói một lời. Từ hôm đó đến nay đã gần một tháng. Sau khi bình tĩnh lại và nhìn nhận lại bản thân, mình biết mình cũng có phần sai. Mình đã chủ động nói chuyện với anh tới 3 lần, nhận lỗi về mình và bảo anh quay về phòng ngủ. Mình cũng nói rất thật rằng vợ chồng ngủ riêng lâu ngày sẽ khiến tình cảm nhạt dần, gia đình dễ xảy ra rạn nứt, sau này con cái nhìn vào cũng không tốt
Nhưng anh vẫn không quay lại. Anh chỉ nói rằng đi làm cả ngày đã rất mệt, ngủ bên đó thoải mái hơn để hôm sau còn có sức đi làm.
Mình hiểu lý do anh đưa ra, nhưng thật lòng trong lòng vẫn rất bất an. Mình sợ anh quen với cuộc sống không có vợ bên cạnh. Sợ khoảng cách giữa hai người cứ lớn dần lên mà không ai nhận ra. Sợ đến một ngày nào đó, hai vợ chồng chỉ còn sống chung vì trách nhiệm với con cái chứ không còn là vợ chồng đúng nghĩa nữa.
Chồng mình năm nay ngoài 40 tuổi, còn mình kém anh tới 16 tuổi. Nhiều lúc mình lại tự nghĩ có phải vì anh đã lớn tuổi nên nhu cầu tình cảm không còn nhiều như mình không? Hay đơn giản là anh đang dần xa mình thật rồi? Hiện tại điều mình sợ nhất không phải cãi nhau, mà là bầu không khí lạnh nhạt và ngột ngạt này kéo dài mãi. Mọi người cho mình xin lời khuyên với. Làm sao để bớt suy nghĩ tiêu cực? Làm sao để kéo chồng lại gần hơn và giữ gìn gia đình này trước khi mọi thứ đi quá xa? Cảm ơn mọi người đã đọc hết những dòng tâm sự của mình
