2026-06-03 – 37

TÂM SỰ CHUYỆN Ở CHUNG VỚI EM CHỒNG
Vợ chồng mình đang sống và làm việc ở Hà Nội. Cách đây một thời gian, em chồng mình lên đây học đại học. Vì hoàn cảnh gia đình chồng khá khó khăn, bố mẹ không đủ điều kiện chu cấp toàn bộ chi phí nên chồng mình chủ động đón em lên ở cùng để đỡ tiền thuê trọ và sinh hoạt.
Ban đầu mình cũng đồng ý vì nghĩ em còn trẻ, mới lên thành phố học tập, có người thân bên cạnh sẽ đỡ vất vả hơn. Nhưng sống chung một thời gian, mình thực sự cảm thấy rất áp lực.
Em chồng mình khá vô tư và thiếu ý tứ. Ngày nào cũng báo học đến 8–9 giờ tối, có hôm 10 giờ mới về. Việc đó cũng không có gì đáng nói nếu như tối nào cũng nhắn tin bảo phần cơm sẵn. Ăn xong thì để bát đấy, không tự giác rửa. Phải nhắc nhiều lần mới làm, mà có hôm vẫn để nguyên cho chị dâu xử lý.
Ban đêm thì thức tới 1–2 giờ sáng tìm đồ ăn, sáng hôm sau ngủ tới tận trưa. Mọi sinh hoạt từ cơm nước đến điện nước gần như đều dựa vào gia đình mình. Có hôm vợ chồng mình đi ăn ngoài về muộn, không phần cơm thì em lại hậm hực, gọi điện về than thở với mẹ chồng.
Đỉnh điểm mình mua mấy loại hoa quả cho con cũng đem ra ăn hết. Nói thì kêu là đồ em thấy cũng phải hỏi à, cạn lời. Em ko biết nhà người khác sao chứ nhà mình bố mẹ mua gì mình cũng hỏi trước khi ăn. Đâu phải cái gì đem về cũng là tự động lấy ra ăn đâu. Cái gì mình ăn muốn mua riêng mình cũng phải cất đi. Nhiều lúc thấy vậy có xấu tính nhưng mình mua cho con. Chứ chú thì to xác béo ục ịch. Chưa mua cho cháu cái kẹo thì thôi toàn ăn hết phần của cháu
Còn nhiều drama khác. Nói chung vợ chồng em quá mệt mỏi vì chú vừa ko ý tứ lại hay dỗi. Đã ăn nhờ ko mất đồng nào nhưng ko bao giờ giúp gì mà toàn bầy bừa nhà cửa. Đã vậy nói đến là dỗi khổ tâm thật sự
Tiếp nối câu chuyện là mọi người ơi nó nhắn em nó bảo là chị nói em thế em ko đồng ý mọi người ạ. Xong về mẹ chồng trách em là nói con bả là ăn đồ của cháu là sai ko được nói như thế. Lỡ ăn thôi mà làm quá. Em có làm gì đâu em chỉ nhắc bảo là sau em hỏi thôi. Mà nó cứ xin lỗi mới mong chị đừng có để bụng cái dạng khiêu khích
Mọi người ơi thật ra câu chuyện này ck em rất khổ tâm cũng hâm thật và ko sáng suốt vì ngay từ đầu em đã thấy chú tính tình còn ỉ lại ko muốn cho ở chung rồi. Nhưng ck em thì kiểu bảo chú bỡ ngỡ lên đây bà gửi gắm cho ở một thời gian đầu cho quen. Mục đích ban đầu thì là tốt thôi nhưng mà ko ngờ ở chung cả 2 vk ck lại khó chịu đến thế
Qua cũng nhiều lần góp ý rồi sửa đổi ko ăn thua em cũng làm căng và bảo là ko thể ở được đâu. Giờ chú cũng là lớn rồi mọi người cứ coi như trẻ con. Nhắc đến lại bênh với bảo phải bao dung thì nhưng khó chịu nó cứ dồn nén thành ra mình càng ngày càng ko ưa nhau. Chồng em cũng nói chuyện lại với mẹ chồng là tk em nó như vậy rồi cũng lớn rồi. Ăn chơi nhảy múa đk ở ngoài rồi qua cái giai đoạn mới rồi thì ac ko cưu mang mãi đk
Và cũng có phương án cho ra ở riêng. Nói thật em nhẹ cả người. Câu chuyện đến đây là khép lại mọi người ạ. Em cảm ơn mọi ng đã tư vấn trong lúc em nóng giận thật sự em cũng có chấp nhặt và nói lời ko hay. Nhưng đúng là mọi người ơi nếu như có trong hoàn cảnh tương tự mọi người cũng nên có cái nhìn sáng suốt từ đầu đừng như vk ck em. Ai cũng phải chịu trách nhiệm với cuộc đời mình

This entry was posted in . Bookmark the permalink.