2026-06-03 – 13

Mình lấy chồng muộn, năm nay 38 tuổi và có 2 bé, một bé 7 tuổi, một bé 5 tuổi. Hiện tại mình đang rất bế tắc, cảm giác như sắp trầm cảm đến nơi rồi.

Chồng mình làm nghề tự do, thu nhập cũng khá nhưng lại ham chơi bời, lô đề, cờ bạc nên tiền kiếm được gần như mất hết. Mình đã khuyên can rất nhiều nhưng không có tác dụng. Anh đi làm xa nhà nên mình cũng không thể quản lý được, lại chẳng mấy khi quan tâm đến bố mẹ hay vợ con.

Hiện mình đang sống chung với bố mẹ chồng. Mình làm công ty, lương khoảng 10 triệu/tháng. Bố mẹ chồng ai cũng có thu nhập từ 10 triệu đồng trở lên. Thế nhưng ông bà sống rất tiết kiệm, chỉ đóng tiền điện, còn chi phí ăn uống, sinh hoạt trong nhà chủ yếu do mình lo.

Thật ra mình đã từng thử không mua đồ ăn vài hôm xem sao, nhưng ông bà cũng không mua. Có gì ăn nấy, câu cá ngoài ao hay rán trứng ăn qua bữa. Thương các con nên cuối cùng mình vẫn phải bỏ tiền ra mua thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt.

Tháng nào lương của mình cũng hết sạch, không để dành được đồng nào. Nghĩ mà tủi thân, đi làm cả tháng, có ốm cũng không dám nghỉ, vậy mà chẳng dám tiêu gì cho bản thân.

Nhà chồng mình thực ra khá giả, đất đai chắc cũng khoảng chục tỷ đồng, tiền tiết kiệm cũng không ít. Nhưng mình không hiểu sao ông bà lại sống quá chắt chiu như vậy. Dù biết con trai mình không đưa được bao nhiêu tiền cho vợ con, ông bà vẫn để gần như toàn bộ gánh nặng kinh tế đổ lên vai mình.

Giờ tiếp tục sống như thế này thì mình rất mệt mỏi. Nhưng bỏ thì cũng khó. Không phải vì tiếc của cải hay tài sản gì cả, mà vì mình không biết sẽ đi đâu về đâu. Nhà bố mẹ đẻ có nhưng mình không thể về. Nếu mang con ra ngoài ở trọ thì không có ai trông để mình đi làm.

Điều khiến mình đau lòng nhất là nếu ly hôn thì gần như chắc chắn hai con sẽ phải chia nhau mỗi người nuôi một bé. Mình không thể tưởng tượng được cảnh phải xa một trong hai con của mình.

Mọi người có thể cho mình một lời khuyên được không? Thật sự mình đang rất bế tắc và không biết phải làm gì tiếp theo.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.