Thanh xuân 7 năm nơi xứ người, trở về mới biết toàn bộ tiền tiết kiệm đã đứng tên anh trai
TÔI CÓ NÊN KIỆN MẸ KHÔNG?
Tôi đi Nhật suốt 7 năm trời. Cuộc sống nơi đất khách không hề màu hồng như nhiều người nghĩ. Mỗi ngày làm việc 10 – 12 tiếng, tăng ca liên tục, có những hôm mệt đến mức chỉ muốn nằm vật ra ngủ. Sau khi trừ tiền nhà, ăn uống và sinh hoạt, tháng nào tôi cũng cố gắng để dành được khoảng 40 triệu đồng gửi về cho gia đình.
Những năm đầu, mẹ bảo gửi tiền để trả hết nợ ngân hàng. Tôi đồng ý ngay vì nghĩ gia đình là trên hết. Sau đó mẹ nói mỗi tháng gửi 30 triệu để tiết kiệm, sau này về nước sẽ đưa lại phần gốc, còn tiền lãi mẹ giữ làm chi tiêu. Tôi tin mẹ tuyệt đối nên chưa bao giờ nghi ngờ.
Suốt 7 năm thanh xuân nơi xứ người, tôi không dám mua đồ hiệu, không dám tiêu xài hoang phí. Bạn bè đi du lịch, tôi ở lại làm thêm. Người ta hưởng tuổi trẻ, còn tôi đánh đổi tuổi trẻ lấy tương lai.
Tôi từng nghĩ khi về nước mình sẽ có khoảng 2 tỷ đồng làm vốn. Tôi còn dự định sẽ biếu mẹ 1 tỷ để sửa lại căn nhà cho khang trang hơn.
Nhưng ngày trở về, tôi chết lặng…
Khi hỏi đến số tiền đó, mẹ chỉ trả lời một câu:
“Không còn đồng nào nữa.”
Hóa ra số tiền tôi gửi suốt 7 năm đã được mẹ mang cho anh trai và chị dâu mua nhà ngoài mặt đường để làm ăn. Thậm chí tháng cuối cùng tôi gửi về, 40 triệu đồng, cũng được dùng để trả nợ ngân hàng cho anh trai.
Tôi nghe xong mà như sụp đổ hoàn toàn. Bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, tuổi trẻ và hy vọng của tôi bỗng chốc tan biến. Người khiến tôi đau nhất không phải người ngoài, mà chính là người thân của mình.
Giờ tôi trở về với hai bàn tay trắng. Không vốn liếng, không khoản tiết kiệm nào như tôi từng nghĩ. Điều khiến tôi đau hơn cả là suốt nhiều năm qua, tôi luôn tin rằng mình đang xây dựng tương lai cho bản thân và gia đình.
Nếu là mọi người, trong hoàn cảnh này, mọi người sẽ làm gì?
Tôi có nên đòi lại số tiền đó không?
Hay nên chấp nhận vì đó là mẹ và anh trai của mình?
Xin mọi người cho tôi một lời khuyên
