CHỒNG EM NGOẠI TÌNH RỒI MỌI NGƯỜI Ạ…
Em và chồng đã bên nhau hơn 10 năm, từ những ngày cả hai chẳng có gì trong tay. Hồi mới cưới, em dồn gần như toàn bộ tiền mừng cưới để mua cho chồng một chiếc ô tô cũ làm phương tiện đi lại vì công việc của anh phải di chuyển nhiều.
Những năm đầu hôn nhân không hề dễ dàng. Hai vợ chồng cùng đi làm, cùng tiết kiệm từng đồng, cùng trải qua đủ những khó khăn của cuộc sống. Rồi công việc của chồng dần thuận lợi hơn sau khi chuyển nơi ở. Kinh tế gia đình cũng khá lên từng ngày.
Đến hôm nay, tụi em đã có nhà đất ở Hà Nội, xe đẹp hơn để đi lại, trong tay cũng có một khoản tích lũy mà ngày xưa chỉ dám mơ. Em từng nghĩ sau tất cả những năm tháng cố gắng, cuối cùng gia đình mình cũng có được cuộc sống viên mãn.
Em luôn tự hào về chồng. Vậy mà tối qua, mọi thứ trong em như sụp đổ. Chồng đi uống rượu với bạn bè về muộn. Không hiểu sao lúc đó em lại cầm điện thoại của anh lên xem. Và rồi em nhìn thấy tin nhắn của một người phụ nữ: “Anh về chưa? Nhớ phải tém tém lại nhé…”
Chỉ một câu ngắn ngủi thôi nhưng đủ khiến tay em run lên. Em hỏi thì anh thừa nhận có qua lại với người đó. Anh nói mọi chuyện mới chỉ dừng ở những cái ôm, chưa đi xa hơn. Anh khóc, xin lỗi và cầu xin em tha thứ vì các con, vì gia đình đã cùng nhau gây dựng suốt bao năm qua.
Nhưng mọi người ơi…
Em không biết phải tha thứ như thế nào nữa. Bởi điều làm em đau nhất không phải là chuyện thể xác hay chưa. Mà là sự phản bội. Em chưa từng nghĩ người đàn ông đã cùng mình đi qua những ngày tháng khó khăn nhất lại có lúc quay lưng với gia đình như vậy.
Bản thân em không phải người phụ nữ quá xuất sắc hay xinh đẹp nổi bật. Nhưng em luôn cố gắng chăm sóc bản thân, sống đàng hoàng và chung thủy. Cuộc sống của em quanh quẩn với công việc, con cái và gia đình. Sáng đi làm, chiều đón con, tối nấu cơm, dạy con học. Em không tụ tập bạn bè, không la cà quán xá, chưa từng làm điều gì có lỗi với chồng.
Vậy mà hôm nay em lại là người phát hiện chồng mình có người khác. Điều khiến em bế tắc hơn cả là hiện tại em đang mang thai.
Ly hôn thì em thương con. Ở lại thì em lại không vượt qua được cảm giác ám ảnh và tổn thương khi dùng chung chồng
Có lẽ nếu chỉ là một phút sai lầm ngoài đường, em còn có thể cố gắng tìm cách tha thứ. Nhưng đây là những tin nhắn quan tâm, chờ đợi, nhớ nhung giữa hai người chứ không phải ăn bánh trả tiền
Mấy hôm nay em gần như không ngủ được. Không dám kể với bố mẹ vì sợ ông bà buồn. Không dám tâm sự với người quen vì sợ những lời bàn tán.
Em chỉ muốn hỏi những người từng trải qua chuyện này một điều: Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm gì? Tha thứ để giữ gia đình cho con hay buông tay khi niềm tin đã không còn nguyên vẹn nữa…
