2026-06-02 – 78

Em sinh năm 99, bạn trai em sinh năm 94. Tụi em quen nhau hơn 2 năm, cả hai đều có công việc và thu nhập ổn định. Nhà anh ở Hà Nội, còn em ở tỉnh giáp Hà Nội nên chuyện đi lại cũng không quá xa. Hiện tại hai đứa đã bắt đầu tính đến chuyện cưới xin, nhưng càng gần đến bước đó em lại càng nhiều trăn trở.
Nếu nhìn từ bên ngoài, có lẽ nhiều người sẽ nghĩ em rất may mắn. Anh là người chu đáo, không tiếc tiền với người yêu. Trong hơn 2 năm quen nhau, từ điện thoại, laptop, iPad, máy đọc sách, mỹ phẩm, thiết bị làm đẹp cho đến các khóa học phục vụ công việc và phát triển bản thân của em, anh đều sẵn sàng chi trả. Chưa bao giờ anh để em phải suy nghĩ về chuyện tiền bạc.
Nhưng càng yêu lâu, em càng nhận ra điều khiến em lo lắng không phải vật chất.
Anh là người có lòng tự trọng rất cao, cũng khá nhạy cảm và dễ bị tổn thương. Mỗi lần em muốn góp ý điều gì đó, dù rất nhẹ nhàng và lựa lời, anh vẫn dễ khó chịu hoặc cảm thấy bị phê phán. Có những chuyện rất nhỏ như việc giữ gìn vệ sinh, vứt rác đúng chỗ hay sắp xếp đồ đạc ngăn nắp, em phải suy nghĩ rất kỹ cách nói trước khi mở lời. Nhiều khi em cảm giác việc góp ý với người yêu còn áp lực hơn làm việc với khách hàng.
Thời gian gần đây tụi em cãi nhau nhiều hơn. Ngày trước mỗi lần em buồn hay khóc, anh thường là người chủ động dỗ dành. Nhưng bây giờ, khi xảy ra mâu thuẫn, anh thường nổi nóng, nói lớn tiếng rồi sau đó mới xin lỗi. Em biết anh không phải người xấu, nhưng những lần như vậy khiến em bị tổn thương và dần mất đi cảm giác an toàn trong mối quan hệ.
Điều khiến em buồn nhất là cách hai đứa xử lý mâu thuẫn hoàn toàn khác nhau. Em là người cần được nói chuyện rõ ràng để giải quyết vấn đề. Còn anh lại thường chọn im lặng. Có những lúc cãi nhau, anh có thể không nói gì suốt nhiều giờ hoặc để mọi chuyện kéo dài qua đêm. Em từng nhiều lần chia sẻ rằng sự im lặng ấy khiến em bất an và mong anh chỉ cần nói một câu: “Anh cần thời gian bình tĩnh lại”. Nhưng điều đó cũng không phải lúc nào anh làm được.
Dần dần em nhận ra, thứ làm em mệt không phải là những cuộc cãi vã, mà là cảm giác không được lắng nghe. Nhiều khi em đang nói dở, anh đã cắt ngang bảo rằng anh biết rồi hoặc em nói dài quá. Mình thực sự chán nản mọi người ạ, mình thấy bị thiếu tôn trọng kinh khủng và thực sự ấn tượng của mình về anh bây giờ kiểu: một anh người yêu chỉ phù hợp để yêu đương lúc ngọt ngào ko vấn đề gì, cứ lôi chuyện “khó” ra cùng nhau thảo luận thì kiểu gì cả hai cũng khó chịu.
Người yêu mình có kiểu gắn bó né tránh. Mỗi khi mâu thuẫn đều mất một khoảng thời gian rất lâu để im lặng. Thường thì sẽ ko dỗ mình ngay và để mình như thế qua đêm. Mình có kiểu gắn bó lo âu nên mình bất an cực độ khi bạn im lặng. Ai có gắn bó lo âu chắc cũng hiểu khi bị đối xử im lặng nó kinh như nào. Về sau mình có ngồi lại và đề nghị anh lúc nào cần im lặng thì thông báo trước để mình đỡ tủi thân, và đi ngủ lúc cãi nhau cũng hãy nắm tay. Nhưng anh ko làm được. Đa số thi thoảng anh nói “anh cần im lặng”, còn nắm tay thì mình phải chủ động nói anh nắm, anh mới nắm. (Mình bị bất an nên mới cần nắm tay ấy).
Dần dần thì từ một người hễ thấy mình khóc là đau lòng rồi lao tới ôm mình, giờ mỗi lúc mình khóc anh chỉ ngồi một góc im lặng. Thi thoảng thì có cầm giấy ra đưa mình lau nước mắt. Nước mắt của mình cũng chẳng còn là gì với anh.
Người ngoài nhìn vào thì thấy mình có anh người yêu chiều chuộng. Nhưng thực ra thâm tâm mình thấy rất nặng nề và buồn.
Ngoài chuyện trên ra thì anh từ nhỏ đã không phải làm việc nhà. Nhà anh mẹ làm nội trợ. Lúc yêu mình, a dọn ra ở trọ, wc các thứ cũng rất lười cọ. Nhà cũng chả mấy khi quét, mọi thứ cũng khá bừa, rác với vỏ bánh kẹo tiện đâu vứt đấy. Mình lo lắm ạ. Mình ko muốn sau này lấy một người chồng như thế về rồi cứ suốt ngày phải càm ràm, gây mất không khí trong nhà. Việc nhà các thứ nhờ thì anh cũng sẽ nhiệt tình làm thôi. Nhưng anh ấy ko tự giác ấy :(((
3 mấy tuổi đầu rồi nhưng ko biết giữ gìn sức khoẻ, tắm khuya, ngủ muộn, ăn đồ ăn nhanh. Việc anh ấy ko thể sống như một người lớn lành mạnh cũng thực sự khiến mình sợ sau sống chung lâu dài thì ko hoà hợp được.
Người yêu mình ko thích bị góp ý hay chỉ trích, nên thực sự nói ra mấy điều này, mình cũng nói nhiều lắm rồi nhưng cảm giác vẫn thế. Yêu lâu thì cũng dần ít lãng mạn, ít trò chuyện, ít đối thoại, loanh quanh cả tuần chỉ vào nhà nhau ăn ngủ. Thời gian chất lượng và sự hiện diện thật sự khi bên nhau cũng giảm dần.
Giờ mình cũng ko biết sao nữa …
Mình còn tình cảm với anh nhưng mình cũng ko biết làm gì để thay đổi tình trạng hiện tại

This entry was posted in . Bookmark the permalink.