2026-06-02 – 208

Gia đình em có 5 người. Hiện tại chị gái của em đã có gia đình, em còn 1 thằng em trai đang ở độ tuổi đi học.
Chuyện là gia đình em đều đã phát hiện ra mẹ ngoại tình. Đã có 1 cuộc họp gia đình với nhau, mẹ hứa sẽ thay đổi và sẽ chọn gia đình.
Nhưng suốt gần 1 tháng nay kể từ ngay nói chuyện, em không thấy mẹ thay đổi, ngược lại mẹ vẫn y như ngày trước. Ngày nào mẹ cũng đi chơi, có những ngày đi từ sáng đến tối muộn, có những ngày buổi trưa về vội vã rồi lại đi tiếp,.. Phải nói là kiếm mẹ em còn khó hơn lên trời. Và vấn đề là mẹ đi đâu nhà em cũng chả biết. Lâu lâu có gọi nói với ba nhưng những lí do mà mẹ nói em đều thấy bất hợp lý (có thể do em ám ảnh tâm lý, hoặc là do thời gian mẹ ở ngoài quá nhiều). Tối về thì mẹ nằm ở ngoài, đến khuya muộn có những ngày em đi vệ sinh nhắc mẹ mới vô phòng ngủ với ba.
Và mọi người biết không? Nó đã kéo dài từ 7-8 năm nay!!
Có những lúc em nghĩ hay là cứ để mẹ muốn làm gì làm, miễn gia đình còn đầy đủ, chán rồi sẽ tự quay về. Nhưng liệu cái hạnh phúc giả tạo đó có bền không?
Em rất buồn vì mẹ không hề gần gũi với con cái, mẹ chỉ cho tiền, lo tiền, còn lại chuyện nhà cửa – cơm nước mẹ không hề để tâm tới. Thậm chí, mỗi tối nào mẹ cũng gọi cho người này người kia nói chuyện, nhưng khi em xa nhà có khi cả tháng mẹ không hề gọi hỏi thăm em.
Tụi em rất khao khát có được sự quan tâm và những bữa cơm gia đình như lúc còn nhỏ. Thà mẹ đánh, mẹ la, mẹ cấm.. còn hơn là mẹ của bây giờ cho tụi em muốn làm gì thì làm mà chả hề hỏi han. Càng ngày em càng ghét mẹ ghét, mẹ đúng là súc vật khi không biết yêu thương mọi người, em còn muốn mẹ chết đi để mấy ba con sống với nhau thôi
Hiện tại em đang theo học văn bằng 2 (văn bằng 2 này do mẹ với ba kêu em đi học vì muốn em có tương lai ổn định hơn, và ba mẹ lo tất cả mọi thứ). Nên hiện tại em phụ thuộc hoàn toàn vào gia đình. Em đang có suy nghĩ là sẽ tạm dừng lại việc học, để ra nước ngoài làm. Vì em biết bây giờ chỉ có tiền thì em mới có tiếng nói, và có thể mang ba và em trai em đến sống ở nơi khác. Nhưng em không biết, nếu em dừng lại liệu em có làm được không? Em rất muốn thoát khỏi nhà và thậm chí là từ mặt bà để mẹ em hiểu mẹ đã sai như nào nhưng nghĩ tới cảnh ba và em trai em thui thủi ở nhà, em chưa có khả năng lo cho ai thì em lại không nỡ..
Em rất thương ba, nhưng ba em thương mẹ và muốn giữ mái ấm gia đình (em không muốn nói là ba nhu nhược) vì thật ra ba em phát hiện lâu lắm rồi nhưng cho đến lúc tụi em lên tiếng ba mới họp gia đình để nói cho tụi em nghe. Mỗi lần em nói gì là ba la em không muốn mẹ giận (vì mẹ em nói mẹ em mà buồn là mẹ không muốn về nhà)
Em thật sự không hiểu được là 1 người phụ nữ, có chồng thương, phải nói là rất dễ tính (công việc nhà – công việc đi làm ba em đều làm cho mẹ), 3 chị em em yêu thương nhau, rất hoà thuận và hiếu thảo, hiểu chuyện. Nhưng mẹ em lại vẫn thấy không đủ hay sao mà phải đi tìm niềm vui bên ngoài?
Đã rất rất nhiều chuyện xảy ra và đến bây giờ em đã quá bất lực vì đã là cuộc nói chuyện thứ 100-1000 rồi nhưng mẹ vẫn luôn cho rằng mình là nạn nhân và “mẹ như vậy còn con như thế nào thì tuỳ con”!!
Em phải làm gì bây giờ? Liệu còn cứu vãng được không ạ??

This entry was posted in . Bookmark the permalink.