Tổn thương từ quá khứ với cách giáo dục oái oăm
Tâm sự với Chat GPT miết r thấy dẫu sao nó cũng là một cỗ máy nên muốn nghe những lời chia sẻ từ những ai cũng có cảnh ngộ giống mình…
Bố mẹ hai ce mình đều là giáo viên, nên việc đặt áp lực lên bọn mình về mọi thứ kp là điều khó hiểu. Trong nhà thì bố ko có tiếng nói, có như ko, nghiện rượu và đỏ đen. Mẹ thì khắc nghiệt, cực đoan. Hồi xưa lấy nhau cũng chỉ vì lỡ có bầu nên ôb nội ko ưa. Còn mẹ mình xuất thân từ gđ quan chức học thức cao nên cũng khinh thường những tầng lớp lao động ra mặt. Ngoài ra mắc bệnh càm ràm, luôn tỏ ra khó chịu với mọi điều, cũng chả muốn giao tiếp quan hệ với ai mà ko mang lại lợi ích và ko cùng đẳng cấp vs mình. Bà sạch sẽ một cách ko phải lối và hay đay nghiến ck con nếu ko gọn gàng theo ý mình, đã v còn chuyên đến bữa cơm thì nói. Bạn bè của bố ai mẹ cũng khinh và gằn giọng chào. Từ lúc mình nhận thức đc đến h chưa một lần nấu một muôi cơm nào mời bạn chồng, dù điều này với thệ hệ 5x,6x hay làm vì đó là cách giữ thể diện cho ng đàn ông. Kể cả cỗ bàn quê chồng, ae bên ck tụ tập ăn uống cũng tìm cách trốn biệt. Lương bố làm bn cũng nộp sạch còn tiền làm thêm để ăn chơi. Nhưng bố mình bản chất là ng khá dễ tính và cũng thương các con lắm. Nhưng ở với một ng nt lắm lúc cũng mất hết bản tính tốt vốn có…
Hồi bé bọn mình bị quản thúc khá khắt khe một cách quái đản. Cả hai đứa mình đều hay bị đánh và lột quần áo đứng trước cửa để mn đi qua đều chỉ trỏ. Thật ra bị đánh cũng bt thôi nhưng đánh vào mặt và đánh ở trc đám đông sẽ khiến ngta bị mất tự trọng cực kì. Cách đây mười mấy năm mà đi thi về đx 8 điểm là đã bị đánh bị chửi. “ M vái con A/ thằng B làm bố”, “học bt bú b*** cho nó đel xong”,… Có lúc thì ko đánh nhưng bắt e mình tự cầm dao rạch tay, mà phải rỉ máu ra mới vừa lòng. Chả mấy khi bọn mình đc mua quần áo mới trừ đồng phục. Mà đã vậy còn ép phải mặc những thứ lỗi mốt khác người. Hồi đó mốt quần bó ống côn, mà chả phải mốt nữa, cả xh đều mặc vậy nhưng mình phải mặc quần hoa hoét ống vẩy vẩy. Cặp sách phải đeo mấy loại cũ hình chữ nhật có dán búp bê hay siêu nhân ( các bạn 9x sẽ biết vì hồi tiểu học đứa nào cũng có ). Nhưng lúc ấy cấp 2 rồi bt mn sẽ đeo ba lô hoặc cặp chéo. Mẹ mình bảo những con nặc nô mới đeo như vậy. Đi mua cái quần thì bắt mình đứng lên ngồi xuống trc mặt bn ng để xem có trễ cạp, lòi chíp hay lộ moo ko. Mình rất rất xấu hổ. Tóc tai các thứ đương nhiên cũng ko thoát đc. Đặc biệt rất hay lục cặp sách và khu học tập và đọc lén nhật kí của mình định kì để chửi bới nếu có gì bất thường ko vừa ý. Chơi với ai thì đứa đó cũng bị gọi riêng ra dằn mặt nếu bản thân ngứa mắt. Ăn uống cũng cực đoan vô cùng. Mẹ mình nấu đã ko ngon nhưng lại còn kiêng khem đủ thứ. Ăn thịt lợn nhiều kêu ngu, thịt bò kêu sán ( trc đây gần như chả bao h đc ăn thịt bò ) , ăn trứng 1 tuần chỉ nên 1-2 quả vì lắm choresterol, phải ăn nhiều cá tôm cua mới thông minh. Nhưng cái giống đã nấu ăn dở mà nấu đồ sông nước thì nó tanh kinh thôi rồi. Kẹo bánh thì nếu đc biếu thì mẹ mình ngồi đếm từng chiếc và chia ra ba phần cho 3 mẹ con. Mình chả có cảm giác gần gũi yêu thương thật sự. Mỗi mùa tết lại là ám ảnh cực hình của cả nhà vì phải nghe lời nhiếc móc về chuyện dọn dẹp nhà cửa. Đã rất nhiều lần bố ngỏ ý muốn dọn những việc khó hơn như tháo lau quạt trần, nhưng mẹ mình chỉ khoặm mặt gằn giọng “ dọn cái gì mà dọn, chỉ tổ bày theo việc để ng khác theo sau đít hầu chả bõ”. Và sau đó bà tự đứng lên lau kèm theo thái độ và những lời lẽ cực khó chịu. Bố thì lại đi uống rượu thôi, bỏ lại bọn mình trong tiếng mắng chửi và cũng gần như ko bao h đc đi xem pháo bông giao thừa cả… Trừ những mối quan hệ thân thiết của mẹ mình thì kể cả họ hàng mẹ mình ko thấy ai mang lại lợi ích thì luôn nấu xói và tiêm nhiễm xấu về họ với bọn mình. Thể hiện rõ cả sự tiếc rẻ khi dịp nào đó bắt buộc phải cho biếu ngta cái gì. Bắt bọn mình phải giản dị đến khác người, nhưng bà thì cũng ko tiếc tay diện cho bản thân. Thật ra tiền của tự kiếm, tiêu gì là quyền của mẹ mình, nhưng có nhất thiết phải dồn ép các con quá khắc nghiệt v ko???
May mắn chúng mình đều học hành giỏi giang và trưởng thành một cách vượt khó đến lạ. Tuy nhiên tổn thương thì vẫn sẽ là nỗi ám ảnh, mà nhân vật chính – mẹ mình thì vẫn là ng có tính cách oái oăm như thế. Mặc dù tgian thay đổi cũng dịu đi khá khá, nhưng bản ngã của con người mà, gột sao mà sạch đc. Giờ bọn mình cũng đã có cs riêng và mạnh mẽ hơn nhiều. Tuy nhiên mẹ vẫn là thứ stress kinh khủng nhất mỗi khi nhắc đến. Kb có phải vì quá khứ đã quá ám ảnh hay ko, bọn mình đều dị ứng với bất kể lời nói nào của mẹ. Đến h mẹ mình vẫn mai mỉa những bộ quần áo mình mặc mà bà ngứa mắt, luôn ganh tị với những ng đc mình quan tâm, kể cả chồng mình và đặc biệt rất sợ đi lấy ck r có chuyện gì thì bà phải đón con cháu về vì sợ hầu hạ. Thế nhưng lúc nào cũng dạy mình phải giáo dục con ntn, ko đx đánh mắng. Mình là đứa cũng hay chửi bậy nhưng với con thì ko. Mình chỉ quát căng lắm là “sao m dốt thế”. Mẹ mình nói mình ko đc thô lỗ như v sẽ làm con tự ti và học theo. Ok về lý thuyết ko sai, nhưng phát ra từ một ng từng dạy con kinh khủng như mẹ mình thì mình thấy nực cười. Mà giờ nhắc lại chuyện hồi xưa thì bà chối bay, còn nói mình bịa chuyện sẽ gặp quả báo. Mình cũng bảo ừ thôi nếu thế quả nào mình cũng nhận, mình sẽ chết bất đắc kỉ tử. Sau đó thì bà tru tréo nói mình rủa bà, kể lể từng công nuôi ăn nuôi học, đưa đi đón về và còn so sánh với những ng bỏ con rằng chả ai chăm lo con cái đc như bà. Chồng rượu chè bết bát ko hỗ trợ gì. Nhưng chúng mình đâu đòi quyền đc sinh ra? Việc nuôi con cũng là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ mà? Và với địa vị xh của bà thì việc thúc ép bọn mình học cũng là để thoả mãn kì vọng và mục đích khoe khoang của bà thôi. Cũng thử hỏi nếu ko có tiền của bố đi làm mang về thì bà cũng chẳng làm đc gì. Thời trc nghề giáo viên nếu tích cực dạy thêm cũng kiếm đc rất nhiều nhưng bà chưa bao h đi dạy thêm một nửa tiết nào mặc dù dạy môn chính. Ấy vậy mà cứ than vãn đi làm cực nhọc về còn bổ nhào đi chợ nấu cho con ăn r đưa đi học. Ủa việc này là phải hi sinh kinh khủng khiếp lắm hả??? R h bị bệnh xương khớp cũng đổ thừa tại đẻ mình mất máu nên mới phải chịu. H mình lớn r nên chắc ko đem đi vứt đc, chắc mình phải chết đi thì bà mới đỡ thấy tiếc công???
Mình cũng đã làm mẹ rồi. Những tổn thương trong quá khứ đã biến mình trở thành một ng quá quyết liệt. Hễ ai đụng tới là mình cho biết tay ngay. Mình chả cần đạo đức giả để lấy lòng lợi dụng ai nên mình ko thèm đạo đức giả, “phải thể hiện mình là ng văn minh, đức độ” như mẹ mình nói. Mình sống sôi nổi, dữ dội và nhiệt tình. Đứa nào mình ghét là mình vã thẳng mặt luôn chứ ko có kiểu bằng mặt ko bằng lòng. Mình giúp đỡ mn nhiệt tình ko vì gì cả vì lòng tốt là sự tự nguyện. Còn ai chơi xấu thì mình cho nó cút khỏi cuộc đời luôn. Có thể mình kp lúc nào cũng đúng, nhưng đến h mình chưa lm điều gì hổ thẹn và trái lương tâm. Vậy nên mình cũng mong muốn con mình đc sống an yên như vậy để tinh thần ko phải áp lực để làm màu vs thiên hạ. Mình có đánh mông, đánh tay con nếu con phạm lỗi nhiều, có mắng nó dốt nếu dạy mãi một điều nó ko nghe. Nhưng với mình thì con sau này kể cả có chửi bậy, có thô lỗ nhưng nói bậy chứ ko đx sống bậy. Và xin khẳng định rằng dẫu có chuyện gì thì mình cũng ko để con phải chịu đựng những điều như mình đã từng…
Mình viết dài ntn kb có ai đủ kiên nhẫn đọc tới cuối ko. Mình hi vọng được nghe những chia sẻ từ mn nhiều…
