lần đi sinh mình đều khóc ở bệnh viện vì mẹ ruột!
thấy ngta đi sinh có ngoại chăm. mình cũng có, mà không ai lại đi cãi nhau giữa bệnh viện như 2 mẹ con mình!
lần đầu đi sinh mình cãi nhau với mẹ vì việc cho con uống nước lúc mới sinh. mình nhắc mẹ đừng cho bé uống nước, cứ cố chấp 1 2 muỗng làm bé bị trớ sữa. nói đến 2 lần thì bà chạy ra hành lang khóc lúc nửa đêm. nói mình chê bà ít học, không cần thì bà đi về. lúc đó chồng mình ra năn nỉ nên thôi bỏ qua. chuyện cũng 3 năm nhưng lại là vết thương mình k quên nổi vì cách hành xử của mẹ.
lần này mình sinh định không nhờ mẹ nuôi. nhưng chồng sợ mình cực nên lên nhờ ngoại chăm phụ. kết quả còn đáng sợ hơn lần trước. mấy ngày mình ở phòng chờ sinh. mẹ nấu cơm giúp và 2 mẹ con vẫn rất vui vẻ. mình đưa cho mẹ 3 triệu để mua đồ ăn. con mình ra đời đc 2 ngày, đêm thứ 2 thì có chuyện. cứ cách 2 tiếng phải pha sữa cho bé nên cả mình và mẹ đều k ngủ đc mấy. lúc 2h sáng con khóc mình lấy sữa mẹ pha cho con uống và cho con ti mẹ. xong đưa mẹ bế vỗ ợ hơi. bế mãi con cứ khóc nên mẹ đưa lại mình. mình ngồi dậy cho con ti thì mẹ đứng nhìn mình chằm chằm. mình kêu mẹ đi ngủ đi. dỗ nãy giờ mệt rồi. với tính mình làm gì k thích có người đứng nhìn như vậy. cộng thêm k ngủ đc nên người rất khó chịu. rồi tới tầm hơn 4h sáng cũng bị tình trạng y hệt. mẹ dỗ mãi con mình vẫn khóc thút thít k ngủ. mẹ đưa bé lại cho mình nhưng lại đứng ngay đầu giường nhìn mình chằm chằm tiếp. mình kêu mẹ nằm xuống ngủ đi. tự nhiên mẹ mình ngồi phịch xuống khóc um luôn. nói mình coi bà như người ở. chê bà nghèo khổ thì nói thẳng chứ thái độ ghét bỏ bà gì đó… mẹ ngồi khóc mà mình tỉnh ngủ luôn. mình hỏi mẹ bị gì vậy? con nói 2 lần là đừng đứng nhìn con vậy chứ con chê mẹ gì. rồi mình hỏi ngược lại mẹ đi làm mà có người đứng nhìn mẹ vậy mẹ làm được không hay cảm thấy không thoải mái. rồi bà nói mình kiếm chuyện bắt bẻ bà nên nói vậy chứ k so với công việc được. xong bà ngồi lên ghế kể tội mình những năm qua k phụ giúp bà tiền bạc. chỉ biết lo cho chồng con. mình tức nên im lặng kêu mẹ về đi. bệnh viện k phải chỗ ngồi cãi lộn. rồi bà bùng nổ kể chuyện từ 20 năm trước. kể tội mình đủ thứ nhưng bà quên hết những năm qua mình đi làm có bao nhiêu mình đều cho bà. nhưng cái làm mình ngạc nhiên nhất là những câu chuyện mẹ kể làm mình nhận ra không phải người mẹ nào cũng muốn con mình sống tốt!
bà đem chuyện mình ra ở trọ mua sắm đủ thứ tủ lạnh, máy giặt… thay vì cho tiền bà. rồi hễ ai nói gì tới con mình là mình cãi lại, làm bà mất mặt. mình hỏi ủa con mình mình k bảo vệ lại cho nể nang mấy người ăn nói k biết tổn thương trẻ con là sao?!
chắc nửa cái lầu phòng sinh họ đều nghe mẹ và mình cãi nhau. mẹ mình bỏ về lúc hơn 5h sáng!
mình nằm khóc chút rồi gọi cho ck. ck mình cũng thất vọng k kém vì chút chuyện k đầu k đuôi mà khóc lóc! ( trước đó mẹ có vay vc mình gần 100tr, đến lúc cần lấy lại thì mẹ mình nói ngang nên ck mình khá buồn về mẹ)
2 hôm nay vc mình tự sắp xếp và nhờ nội phụ chăm. mình k nhắc gì tới mẹ ruột vì quá nhiều thứ liên quan đến tiền bạc và cách mẹ mình luôn đóng vai nạn nhân khiến mình mệt mỏi vô cùng!
mình k gọi cho mẹ cũng k muốn nói gì nữa. nhìn mẹ người ta vun vén cho con gái và đi chăm cháu mà mình chạnh lòng kinh khủng!
