2026-06-02 – 148

CHỈ VÌ MỘT CÂU NÓI CỦA CHỒNG MÀ EM ĐÃ KHÓC SUỐT MẤY ĐÊM… CÓ PHẢI EM ĐANG QUÁ NHẠY CẢM
Vợ chồng em cưới nhau được hơn 2 năm rưỡi và hiện có một bé trai 7 tháng tuổi.
Thật lòng mà nói, tụi em không phải kiểu vợ chồng quá hợp nhau hay lúc nào cũng ngọt ngào. Trong suốt thời gian chung sống, phần lớn là em học cách nhẫn nhịn. Có chuyện gì không vừa ý em cũng cố bỏ qua, nghĩ rằng gia đình nào rồi cũng sẽ có va chạm, miễn sao mọi thứ vẫn yên ổn là được.
Chồng em làm công việc tự do, thu nhập khoảng 15–20 triệu/tháng. Em thì từ ngày lấy chồng đã bỏ công việc đang làm để theo anh về quê sinh sống. Ban đầu em cũng từng cố gắng tìm hướng đi riêng. Em mở một quán đồ ăn nhỏ, may mắn không lỗ nhưng cũng chẳng lời lãi gì nên đành đóng lại. Sau đó đi làm thuê một thời gian thì mang thai, sức khỏe không đảm bảo nên nghỉ hẳn ở nhà.
Từ ngày đó đến giờ, em trở thành một bà nội trợ toàn thời gian.
Ngày nào cũng vậy, sáng dậy lo bữa sáng, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ, cơm nước. Khi có em bé thì mọi việc càng nhiều hơn. Vừa chăm con, vừa làm việc nhà, vừa thức đêm thức hôm. Có những hôm em chưa kịp ngồi xuống ăn một bữa cơm tử tế đã phải chạy theo tiếng khóc của con.
Nhiều người nghĩ ở nhà là nhàn, nhưng thật sự từ lúc mở mắt đến khi đi ngủ em gần như không có phút nào được nghỉ. Nhưng em chưa từng than phiền với chồng.
Em vẫn cố gắng để nhà cửa gọn gàng, quần áo sạch sẽ thơm tho, cơm nước đủ đầy. Em luôn nghĩ nếu mình làm tốt vai trò hậu phương thì chồng sẽ yên tâm tập trung cho công việc.
Ngược lại, cuộc sống của chồng em gần như không thay đổi sau khi có con. Anh vẫn đi làm, vẫn gặp bạn bè, vẫn thể thao đều đặn, vẫn có thời gian cho những sở thích cá nhân. Việc nhà hay chăm con gần như em tự lo hết. Từ lúc sinh con đến giờ, anh chưa từng phải thức đêm chăm con hay làm việc nhà thường xuyên.
Mọi chuyện vẫn diễn ra như vậy cho đến hôm vừa rồi. Em bị rách một vết khá sâu ở tay. Cả ngày nấu ăn, rửa bát khiến vết thương đau nhức. Tối đó em nhờ anh giúp rửa bát một hôm. Anh đồng ý.
Em cũng nghĩ đơn giản thôi, vợ đau tay thì chồng giúp một chút là chuyện bình thường. Nhưng khi bê chồng bát đi ra cửa, anh buột miệng: Ôi, biết vậy ngày xưa chẳng lấy vợ nữa. Em chết lặng, lúc đó em không nói gì ngay được. Em hỏi lại: “Anh nói thật hay đùa đấy?”. Anh cười: “Không được trêu à?”
Nhưng em biết đó không hoàn toàn là câu nói đùa. Vì đây không phải lần đầu tiên anh nói như vậy. Nhiều lần trước đó, mỗi khi phải làm một việc gì liên quan đến gia đình, anh cũng từng buông những câu đại loại như: Ngày xưa sống một mình sướng hơn. Có vợ con vào phiền phức hơn hẳn. Biết thế chẳng cưới.
Có thể với anh chỉ là lời nói lúc vui miệng. Nhưng với em thì không. Em biết cuộc sống của anh trước đây thực sự thoải mái. Anh sống một mình, thích đi đâu thì đi, thích tiêu gì thì tiêu. Đến bữa có người nấu cơm thuê, ăn xong cũng chẳng phải rửa bát. Tiền kiếm được dành hết cho bản thân. Ngày cưới em, anh gần như không có khoản tiết kiệm riêng nào đáng kể.
Sau khi lấy nhau, anh phải lo thêm cho vợ, rồi có thêm con. Đi đâu cũng phải nghĩ đến gia đình. Muốn tiêu khoản lớn nào cũng phải tính toán. Em hiểu áp lực đó. Nhưng điều khiến em buồn là dường như anh chưa từng nhìn thấy những gì em đã đánh đổi.
Trước khi lấy anh, em cũng có công việc riêng. Em cũng được sống gần bố mẹ, bạn bè, người thân. Em cũng từng có những dự định cho riêng mình.
Nhưng vì yêu anh, em chấp nhận bỏ công việc, rời xa gia đình để theo anh về quê. Rồi mang thai, sinh con, ở nhà chăm con. Từ một người có công việc, có thu nhập, có các mối quan hệ riêng, em trở thành người quanh quẩn trong căn bếp và tiếng khóc của con mỗi ngày. Em không hối hận vì lựa chọn đó. Nhưng đôi khi em chỉ mong người chồng của mình hiểu rằng những việc em đang làm cũng là công việc.
Việc chăm con, nấu ăn, dọn dẹp, quán xuyến gia đình không phải là ngồi chơi hưởng thụ. Em cũng mệt, cũng áp lực, em cũng có những lúc tủi thân muốn khóc, chỉ là em không nói ra mà thôi.
Có lẽ vì thế nên khi nghe câu “biết vậy chẳng lấy vợ nữa”, em cảm giác mọi cố gắng của bản thân suốt hơn hai năm qua đều bị phủ nhận.
Mấy đêm nay em cứ suy nghĩ mãi. Không biết là em đang quá nhạy cảm, hay thật sự giữa vợ chồng em đang có những khoảng cách ngày càng lớn mà cả hai đều không nhận ra. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm gì để thoát khỏi cảm giác này? Em thật sự rất mệt mỏi

This entry was posted in . Bookmark the permalink.