2026-06-02 – 14

“CÓ LÚC TÔI CẢM THẤY MÌNH BẤT LỰC VÔ CÙNG…”

Đó là câu nói Duyên thường nghe từ rất nhiều phụ huynh khi tìm đến Tâm lý NHC.
Các ba mẹ luôn có nhiều mong đợi:
– Mong con chăm học hơn, mong con nghe lời hơn.
– Mong người vợ, người chồng của mình quan tâm, thấu hiểu mình hơn.
– Mong được sếp ghi nhận
– Mong đồng nghiệp hợp tác, hòa nhã.
– Mong công việc suôn sẻ, đạt nhiều thành tựu
– Mong cuộc sống diễn ra theo đúng những gì mình đã cố gắng vun đắp.

Nhưng rồi…

– Con vẫn mê điện thoại, ham chơi, không chủ động học tập hay làm việc nhà.
– Vợ chồng vẫn thường xuyên mâu thuẫn.
– Đồng nghiệp vẫn khiến mình khó chịu.
– Cuộc sống có quá nhiều điều bất như ý.

Và càng cố gắng thay đổi người khác, các ba mẹ lại càng cảm thấy bất lực.

Càng muốn kiểm soát mọi thứ, cuộc sống càng trở nên nặng nề.

Thứ khiến nhiều người đau khổ không hẳn là hoàn cảnh.

Mà là việc các ba mẹ đang cố kiểm soát những điều vốn không thuộc phạm vi kiểm soát của mình.
—-
Và bây giờ, hãy để Duyên vẽ lại mớ hỗn độn “bất như ý”.
Mọi điều trên đời, đều có thể chia thành 2 loại: Điều bạn có thể kiểm soát được, và điều bạn KHÔNG thể kiểm soát được.

– Bạn không thể quyết định con mình sẽ nghĩ gì.

– Bạn không thể ép người bạn đời yêu thương theo đúng cách mình mong muốn.

– Bạn không thể kiểm soát thái độ của đồng nghiệp, của cấp trên.

– Bạn không thể bắt cuộc sống luôn diễn ra theo kế hoạch.

Bởi mỗi người đều là một cá thể độc lập.

– Họ có suy nghĩ riêng.
– Cảm xúc riêng.
– Mục tiêu riêng.
– Lựa chọn riêng.
Và quyền được sống cuộc đời của họ theo cách họ muốn.

Điều duy nhất bạn thực sự có thể kiểm soát là:

✓ Hành động của chính mình.

✓ Cách mình phản ứng trước vấn đề.

✓ Thái độ của mình.

✓ Cảm xúc của mình.

✓ Những lựa chọn mình đưa ra mỗi ngày.

Nhiều người hiểu nhầm rằng “chấp nhận” là đầu hàng.

Nhưng không.

Chấp nhận không phải là từ bỏ trách nhiệm.
Không phải là mặc kệ.
Không phải là ngừng yêu thương.

Chấp nhận là ngừng làm khổ chính mình bằng việc cố ép những điều không thể ép.
Là thôi chiến đấu với thực tại.
Là thôi tiêu hao năng lượng vào những điều nằm ngoài khả năng kiểm soát.

Bởi càng chống lại, chúng ta càng mệt mỏi.
Càng cố nắm giữ, tâm trí càng căng thẳng.
Khi chấp nhận rằng mình không thể kiểm soát những sự việc/sự vật ngoài thân, bạn sẽ bất ngờ nhận ra:

– Điều cần thay đổi nhất có lẽ không phải thế giới bên ngoài.

– Mà là cách chúng ta đang nhìn và phản ứng với thế giới ấy.

Và bình an không đến từ việc kiểm soát được mọi thứ mà đến từ việc biết điều gì cần buông.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.