Tâm sự đi mọi người
E 31t, ck 37t 1 đứa con 19 tháng,chung sống 4 năm giờ cũng thấy chán, ck đổ đốn nhậu nhẹt, ai rủ cũng đi, vk con ở nhà sao cũng kệ, làm tiền k thấy đâu, từ tết giờ chẳng đưa e dc ngàn nào, tự làm chủ xưởng điện, điện lạnh nên e chẳng rõ nó làm có tiền hay, hay làm nợ họ chưa trả, túm lại chỉ đủ phần nó chi tiêu chứ k có đưa cho e, sống riết e tưởng e là mẹ đơn thân tự lo tất cả, dạo gần đây lại thêm tính vũ phu, trước kia sống chung vs ba mẹ ck nên nó còn kiềm, từ tết vừa rồi bắt đầu ra ở riêng nên lòi thêm thói vũ phu, hở ra là nó doạ đập., và e cũng bị đánh 2 lần rồi,có lúc nó cũng biết nhận sai, xin lỗi, hứa hẹn rồi đâu cũng lại vào đấy. Bây giờ ly hôn thì tội con, mà sống chung thì căng thẳng k mún mở miệng. Nói sơ qua bản thân e, e cũng đi làm văn phòng, lương tạm ổn, cũng biết lo lắng chi tiêu cho gia đình, mỗi tội tính e nóng, bực lên là e cũng nói toạt hết, nhưng xong lại thôi. E phải lo con, lo kinh tế, Ck thì cuộc vui nào cũng k từ chối, vk con ở nhà chẳng cần biết ra sao, e đang ở nhà vì sảy thai, thế mà cự cãi hôm nay nó vẫn đòi đập em. Nó ra ngoài rất biết khuyên người khác sống sao cho phải, cho có trách nhiệm với con cái, gia đình,nhưng bản thân nó sống như cái cc á.Giờ e mệt mỏi, chán nản, các chị chỉ e làm cách nào để mình chỉ tập trung vào con, lơ đi những thứ chướng tai trước mắt, nó mún đi đâu làm gì thì kệ nó, mình chỉ cần kiếm tiền lo con, và làm sao để quyết tâm k lay động thêm lần nữa, vì tha thứ xong điều nhận lại cũng chỉ là nước mắt.
