2026-06-02 – 113

Có ai thấy mệt mỏi và cô đợn trong ngôi nhà của mình không. Em lập gđ được hơn 2 năm có một bé 10 tháng, càng ngày e càng có nhiều suy nghĩ chán nản và tiêu cực. Không phải chồng cờ bạc trai gái tệ nạn, mà chồng em không biết nói sao, thích điện thoại đi làm k nói về nhà là hay cầm đt, hầu như không tự nhiên nc với vợ, chơi vs con cũng phải cầm cái đt lướt ( không phải lần nào chơi vs con cũng cho con xem đt cùng hoặc để con chơi một mình rồi mình xem đt mà phải đến 70% trong số đó ) đến ăn cơm cũng dùng đt em nói mấy lượt rồi giờ mới đỡ.
Em giờ ở nhà chăm con toàn thời gian, cả ngày ở nhà có 2 mẹ con nghĩ ck đi làm về có ng nc nhưng mà e nói gì thì nói còn không nói thì thôi, chẳng tự dưng nc với vợ cả.
Trước khi cưới e cũng có một công việc khá nhẹ nhàng vs một mức mà dư giả để cho e chi tiêu và tiết kiệm ( nhu cầu về mức sống của em không cao ). Lập gđ em nghỉ việc về sống vs ck cũng đi làm nhưng bầu nghén yếu nên e nghỉ làm và về quê dưỡng thai. 2 vk ck ở xa chỉ nt và gọi nc, em nghén kinh khủng đến 9 tháng vẫn nghén, ngày truớc có bầu em 52 kg ngày em sinh 53kg không ăn được gì toàn uống là chính ăn thì chẳng ăn dk gì đáng kể cả. Bầu hầu như e ở nhà ngoại, lâu lâu về nhà nội mấy tuần. Hai bên ông bà ở khá gần nhau, nhưng bầu thực sự e sợ về nhà nội, em nghén e k ăn được nên hầu như đồ ăn nhà nội là e k ăn được, tại khẩu vị của e và nhà nội khác nhau hoàn toàn mà cũng chẳng thể bảo ông bà nấu riêng cho được, đã k làm được thì sao ý kiến. Không chỉ khẩu vị k giống mà trên ông bà ăn xong thức ăn thừa không đậy gì cứ để k vậy bỏ tủ lạnh, mà trong tủ lạnh lúc nào cũng có thịt tươi không buộc túi bóng và chỉ phủ tấm vải và trứng sống … em ăn bị đau bụng có nói nhưng dâu mới k dám nói rõ, ăn xong e đi rửa bát cũng k bê thức ăn cất để lấy gì đậy vào được. Vậy cho nên e hay ở dưới ngoại mà e yếu nên những mốc qtrong e hay ra hà nội khám, có vẻ là ông bà nội không ưng e ra đó lắm, mọi ng có nói bóng gió nhưng em cũng kệ, em chỉ bảo vs ck e là cái gì e có thể nghe nhưng chuyện con cái là e sẽ ra tuyến đầu. Ck e không nói gì, cứ thế em ở ngoại đến ngày sinh thì ông bà ngoại cũng cho đi sinh. Sinh xong ck có về chăm e hơn tháng rồi em cho cháu xuống ngoại.
Có con rồi mới phát sinh nhiều thứ. Ngày ê lên viện tối e có nhăn tin vs ck là các bác bảo 90% là mai sinh, ck em hôm đó làm ca đêm xong về có nhắn tin cho e xong đi ngủ, ngủ luôn đến chiều, mà lúc sáng e có kêu là e vào phòng sinh r, e vào phòng sinh vẫn dùng đt bthuong e đau nhẹ nhàng và sinh nhanh. Trước đó tập chung rặn sinh k chú ý đt nhưng xong xuôi vs co làm giảm đau nên thấy bthuong, nghĩ kiểu gì ck cũng hỏi thăm m câu, nhưng không phía ck k có động tĩnh gì, biết là ck đi làm đêm về mệt nhưng mà cũng lo lắng qtam vk chút chứ, lúc dậy ck nt cũng chẳng hỏi han em thế này thế khac không, đều là e tự kể ck e nghe. Đấy đã là buồn tủi lắm rồi.
Rồi con ốm, con e nằm nhi trung ương 3 lần có lần tới 12 ngày chỉ 2 mẹ con khi đó bé ms 6,7 tháng. Chẳng dám kêu ông bà nội ngoại, ông bà ngoại đã vất vả vs cháu ngoại quá rồi, ốm đưa đi viện cũng toàn ông ngoại vs bác dưới ngoại, mà vào đông hay ốm suốt ngày viêm phế quản tiểu phế quản, nhiễm khuẩn đường ruột … có tháng ra đó 3 lần nhà cách hơn 200km, nên 2 mẹ con đã báo nhà ngoại quá r, nhà ông ngoại và a trai e thì rất nhiều 4h sáng đi chợ làm đến 10/11h đêm ms đi ngủ nhưng vẫn bỏ việc nghỉ chợ cho cháu đi viện vs e nếu hôm nào ông k đi dk là nhà bác đi cùng. Cảm giác e là gánh nặng vậy nên nằm viện e mới bảo viện chỉ cho 1 mẹ một con thôi, bà nội đi khám vs cháu cái đợt m ở nội thì bà cứ kêu sợ hn sợ say xe … nên m cũng k dám nhở bà. 3 lần nằm viện có 2 lần về thẳng nội lần đầu gần tết nên về nội ăn tết một lần ông bà rắng cho cháu về chơi. Lúc nằm viện bà nội có hỏi bà có cần nên không nhưng mà từ chôi khéo, bà nên m cũng nhàn hơn nhiều nhưng mà m bị ám ảnh cái hôm m vừa sinh xong tháng 7 bà có mang canh xương rau ngót cơm và thịt luộc lên cho m ăn bà nấu từ gần trưa mang lên Hà Nội cho m ăn, thời tiết nắng nóng cơm canh k để trong tủ lạnh 5h chiều bà bảo lấy cho mình ăn, mẹ m k cho ăn, kêu nó ăn đồ nóng cho sữa về, cái đó để bà vs tôi ăn thôi. Lên hà nội bà mua mua suất com 20k, mẹ e sợ bà mua cơm cho m như v nên toàn tranh đi mua com cho m, về bà cứ hỏi bao tiên, xong sinh hn bà cứ bảo tốn kém thế này thế khác. Lúc đấy mình coi như k nghe thấy gì bà nói kệ bà, ck e không nói gì là được. Vậy là 2 mẹ con vật vã ở hn hơn chục ngày về nhà nội nghĩ là bà nội sẽ nghỉ chợ trông cháu cho em 1,2 ngày, nhưng không ông bà vẫn đi, tối bà lên ngủ vs 2 mẹ con em thôi mà bà có tuổi r ban ngày đi làm mệt nên bé trong cháu e cũng hong mang lắm, bà bước bỗng ngã dịu vào tường bà cũng có tuổi rồi yếu ban ngày làm nhiều đêm trụ sao dk cháu thì khóc toàn bế ngủ, xong e ru mãi cháu ms ngủ bà ngáy to cháu lại dậy khóc…Em nản với ck e nản cả với nhà ck, ck e con giữa, có a trai và e trai. Chú thì k chê được câu nào. Nhưng bác thì kì cục lắm cháu ốm nặng v đi viện tuyến cao nhất r xuất viện về nội bác không hỏi cháu khoẻ chưa hay thế nào mà lại phán câu đi viện suốt v tiền đâu ra. Ai muốn đi viện chứ, cảnh ở viện 2 mẹ con nó kinh khủng thế nào, xong con ốm mà mãi k tìm dk nguyên nhân, tìm dk nguyên nhân xong k đáp ứng thuốc chuỗi ngày đó nghĩ lại thôi e đã thấy sợ rồi. Ông nội còn kì cục hơn, hồi e mới cưới ông cho tiền chị dâu trước mặt e, ac có 2 cháu cuối tuần hay xuống ông bà ăn cơm ông thì hay cho cháu 50,100k mỗi lần. Ông bà nội có điều kiện, e không phải tị lạnh gì nhưng mà cháu ốm nặng thế 3 lần gần 100tr ông bà lại k cho cháu đồng nào. Đây là cháu ốm mà, đến tận lần e cho cháu đi kkham lại để sang ở vs bố, e có gửi ông bà tiền để ông bà ở nhà có đình đám giỗ chạm … để ông bà đi cho nhà e, tại nhà e ở xa k về được thì ông bà k lỗi và cho cháu 1,5tr để đi viện khám lại. Liệu có phải e nhạy cảm quá không, e ở dưới ngoại được quan tâm chăm kĩ quá nên về nội e chưa thích nghi được.
Còn về ck em , em và ck lấy nhau muôn nên ai cũng có một chút vốn trong tay rồi. hồi ở quê ck e cũng hay gửi tiền về cho e. Mặc dù là ông bà nuôi hết và e cũng k có mua sắm gì cả nhưng mà e chửa yếu hay đi hn, con cũng hay ra hn nên rất tốn, nên e k có tiêu hết bằng tiền của ck mà lấy tiền của m ra tiều. Với cũng hay nhón tiền của ông bà ngoại nữa. Ck không hỏi e tiêu bao nhiêu nhưng e vẫn ghi ra những khoản lớn gửi cho ck, hồi đầu không nhưng sau khi về quê em mới biết bố ck e giữ tiền, a trai ck e cũng giữ tiền nên nhận thức về chi tiêu và giữ tiền của e nó hơi đảo lộn. Sang với ck em e thấy e mệt mỏi hơn. 2 mẹ con ở nhà cứ quẩn quanh chờ bố về để nc, để nghe e lảm nhảm chút cũng dk, nhưng mà ck e lại hầu như k tự nhiên nc vs vk, chỉ thích cái đt thôi, đến trông con cũng cũng phải vác cái đt theo, không hẳn 10 lần như cả 10 mà cũng phải 7,8 lần. Cả ngày có chơi vs con dk xíu xíu thì có thể tập chung chơi vs con có đk k, ăn cơm cũng ôm cái đt, e nói mấy lần cũng đỡ hơn. Ở nhà lúc rỗi e có lấy cái đt cũ ck em, có đọc dk tn của một vài ng trước khi cưới e, hoá ra ck e cũng biết qtam hỏi han đấy chứ đâu phai không đâu. Hay chỉ có vk ngoại lệ, ngày thường k nói ngày lễ ngày sinh nhật lúc có lúc không. Con gái mà có cũng vui chứ, không có gì thì cũng gọi nói vs vk một câu hoặc nhắn cho vk mọpt tin nhắn hẳn hoi đây ms là năm thứ 2 thôi mà. Em nhớ cái tin nhắn ck e viết kèm hôm 20/10. Vết 20/10 thành 201 luôn, nhìn kiểu như họ k để tâm làm cho có ý. Em ms quay lại ở vs ck được khoảng 2 tháng. Trước bầu e có nói có con e sẽ quản tiền lúc đó e nói nhẹ nhành thôi, nhưng sau khi về nội thấy ông nội và bác tranh quản tiền e hoang mang lắm, nên e có bảo vs ck là từ giờ vk quản tiền, ck e bảo kiểu k có đâu. Và e có nhắc lại thêm 1 lần nữa, cũng k có gì thay đổi. Em chai mặt thêm lần hỏi ck có bao nhiêu tiền từ khi cưới tới giờ, ( tiền trước cưới là tiền riêng e k có hỏi ) ck e k nói gì mấy phút sau có mở một app ngân hàng ra cho e xem số dư trong tài khoản. Lần này e nhìn cho lấy lệ hỏi một vài câu nữa thôi bởi e biết ck e có mấy tài khoản ngân hàng lương thế nào e cũng k biết dk đưa thì e nhìn vậy.ở đây gần 2 tháng mọi chi phí sinh hoạt là ck e trả, có đưa tiền cho e 3 lần nhưng cả 3 lần đều là lúc em không vui vẻ và ck chuyện gì đấy lần đầu khoảng 2,5 tháng lương lần thứ 2,3 thì ít gọi là đủ tiền ăn uống thôi. Đưa cho e tiền mặt, e dẹm dưới đệm mấy ngày, không cất đi chỗ khác. 2 mẹ con ở nhà k biết đi đâu mà cũng chẳng đi dk xa mà bỏ tiền ào thẻ mà tiền lúc đưa k vui vẻ gì nên e cũng để vậy, rồi ck em lấy bỏ lại vào thẻ của ck em. Lần thứ 2 thì ít 5,6 tờ gì đó e bận bế con hay gì đó nên e để luôn trong cái hộp canh bình đun nuóc sau e nhớ e bỏ vào ví r nhưng ck e bảo là chưa ck e cất r, và cũng k đưa lại cho em. Ck e có đưa cho e cái thẻ crerit có hạn mức chi tiêu của gđ có 2 thẻ bảo vk mua gì thì trả bằng thẻ đó, hôm e mua hàng thì thấy hơi nhiều nên e tự trả bằng tiền của em, ck e không được thoáng cho lắm cảm nhận của e thế. Hôm sau đi cùng ck ms biết là thẻ hết hạn mức may hôm trước e có tiền mặt chứ mua xong thẻ k quẹt dk lại ngại. Vậy là 2 lân ck e đưa tiền mặt r ck e lại cất đi cả r. Rồi lại đi siêu thị, ck e bế con thấy e loay hoay mãi k trả xong tiền chắc ổng tưởng e k có tiền nên chạy vào nhưng mà e muốn trả hết tiền lẻ. Về tối ông bỏ vào ví cho e 3 tờ tiền lúc đấy e k biết e cũng vào vali lấy 3 tờ ra để nhỡ có tiêu gì, thấy có tiền e lại đút lại vào ví của ông 3 tờ e vừa lấy. Ck e nói vs con e là mẹ con tốn lắm. Không biết là đùa hay thật. Cho nên tiền mua sữa rửa mặt kem dưỡng e tự lấy của e ra e trả. Còn ăn uống sinh hoạt là ck e trả giờ e chưa đi làm được nên để ổng trả. Ở nhà nhiều bí bách xong ck lại thế nhà ck cũng kì cục mà tiền bạc e đã nói rõ rồi mà cucng chẳng ăn thua nên e mệt, chỉ muốn con lớn nhanh e đi làm kiếm tiền. Em đã tự nhủ tự cố gắng thay đổi không cần qtan đến các cảm xúc của ck mang lại, nhưng mà khó quá sống chung một mái nhà mặc kệ làm sao được. Ck e còn hay có cái câu giờ mà xuyên không được ý là quay lại cái thời trước lấy vk ý, cũng chẳng biết đùa hay thật, hay nói vk ngáo ngơ. Như ngay hôm qua, ck e đi làm về cũng tối rồi, nên đi tắm giặt e nấu cơm xong rồi đang cho con ăn bột xong xuôi loanh quanh xíu là con 8h con buồn ngủ e cho con đi ngủ, mãi nơ ms đi vào giấc ngủ, trước khi con ngủ e kêu là ck đói ăn cơm trước đi k biết lúc nào con nó ms ngủ đâu. Thế là lúc ra ck đang ăn cơm, e cũng ăn luôn, ngồi ăn cơm nc vs ck hỏi câu nào tl xong xem phim tiếp e ngồi ăn chờ mấy phút vẫn cứ xem phim tiếp kệ vk, đấy là cả ngày đã k nc dk vs nhau rồi. Chán e cũng k bắt chuyện nữa ăn xong đang rửa bát thì con khóc e chạy vào ru tiếp. Cong ra rửa bát cắm cơm mai cho ck e mang cơm đi làm sớm, xong xuôi thì ck e bảo đừng tắm đêm nữa muộn rồi. Không nói e k ấm ức tủi thân nói xong thấy tủi thân hơn. Biết là không nên tắm đêm sao không rửa bát nấu cơm dọn dẹp cho vợ mà chỉ nói thôi. Có vậy thôi mà e khóc đến nửa đêm, con dậy e ms ngừng khóc được. Sinh xong có phải cứ vậy không ạ chuyện chỉ có vậy thôi mà sao e thấy tủi thân dữ vậy.
Hơi dài, cảm ơn mọi người đã đọc. Ai đã đi qua giai đoạn này cho e chút lời khuyên với

This entry was posted in . Bookmark the permalink.