2026-06-02 – 103

Em lấy được một người chồng tử tế, nhưng lại không cảm nhận được hạnh phúc
Em năm nay 25 tuổi, chồng em 30 tuổi. Tụi em mới cưới nhau được vài tháng nhưng hiện tại em thật sự rất hoang mang và không biết mình nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa.
Em và chồng quen nhau vì nhà gần nhau. Ba mẹ hai bên đều quý mến nên chuyện cưới xin diễn ra khá nhanh. Thật lòng mà nói, trước khi cưới em vẫn chưa thật sự sẵn sàng. Tụi em tìm hiểu khoảng 2 tháng rồi chính thức quen nhau, từ lúc yêu đến lúc cưới cũng chưa tới 1 năm. Một phần vì áp lực từ gia đình, một phần vì nghĩ anh là người tử tế nên em đồng ý kết hôn.
Sau cưới, hai vợ chồng lên thành phố làm việc và thuê trọ ở riêng. Vàng cưới em cũng gửi mẹ chồng giữ ở quê.
Ban đầu cuộc sống hôn nhân khá bình yên. Chồng em là người hiền lành, không rượu chè, không chơi bời. Lương anh dưới 10 triệu nhưng tháng nào cũng đưa hết cho vợ giữ. Anh cũng biết phụ nấu cơm, làm việc nhà chứ không phải kiểu đàn ông gia trưởng. Còn em hiện làm hai công việc, sáng đi làm, tối mới về nhà. Ngoài ra em còn duy trì thói quen chạy bộ nên cuộc sống khá bận rộn. Thu nhập của em cũng nhỉnh hơn chồng một chút. Nghe qua có vẻ ổn, nhưng càng sống cùng em lại càng cảm thấy cô đơn.
Chồng em là người rất ít nói và khá thụ động. Đi làm về chỉ thích ở nhà. Em rủ đi chơi, đi dạo hay đi đâu đổi không khí thì hầu như đều bị từ chối. Em động viên anh kiếm thêm việc làm ngoài giờ thì anh cũng không muốn. Có đi đâu cùng vợ thì cũng chỉ muốn về thật sớm.
Dần dần em không còn rủ nữa. Muốn đi đâu em tự đi một mình. Muốn làm gì em cũng tự làm. Nhưng chính điều đó lại khiến em cảm thấy hụt hẫng và trống trải.
Điều em buồn nhất không phải là tiền bạc hay vật chất. Mà là tụi em gần như không có sự kết nối về cảm xúc. Em rất thích những cuộc trò chuyện sâu sắc, thích được chia sẻ về công việc, cuộc sống, những điều mình suy nghĩ trong lòng. Nhưng chồng em gần như không đáp lại được điều đó. Mỗi lần em mở lời tâm sự thì anh chỉ nghe qua loa hoặc trả lời vài câu rồi thôi.
Em đã góp ý nhiều lần nhưng mọi thứ vẫn không thay đổi bao nhiêu.
Ngay cả chuyện gần gũi vợ chồng, em cũng không còn hứng thú. Nhiều lúc cố gắng gần gũi thì đầu óc em phải nghĩ sang chuyện khác, thậm chí nghĩ tới người khác thì mới có cảm xúc, còn nhìn chồng thì lại mất hứng. Em đã từng nói thẳng với chồng rằng vì anh vô tâm quá lâu nên cơ thể em dần không còn phản ứng với anh nữa. Sau đó chồng em mới bắt đầu thay đổi, chủ động rủ em đi dạo hay quan tâm em nhiều hơn. Nhưng em lại không biết cảm xúc của mình còn có thể quay lại được không.
Hiện tại em rất rối. Em không biết đây chỉ là giai đoạn vợ chồng mới cưới chưa hòa hợp, hay là em thật sự đã hết tình cảm với chồng. Em nên cố gắng tiếp tục vun đắp hay nên nhìn nhận lại cuộc hôn nhân này khi cả hai vẫn chưa có con?
Mong anh chị cho em lời khuyên ạ 😔

This entry was posted in . Bookmark the permalink.