Tôi đóng giả người khiếm thính để vào dạy tại một trường học đặc biệt. Học sinh trong lớp tôi tiếp quản đều là người câm điếc.
Hôm thứ sáu ấy, tôi đang quay lưng lại viết bài tập tuần lên bảng đen. Đột nhiên, tôi nghe thấy có ai đó nói:
“Sắp hết giờ rồi, lát nữa bắt người đi, hai anh em ta lại được vui vẻ một trận!”
Một giọng nói khác vang lên: “Suỵt, nói nhỏ thôi, có phải mày không sợ giáo viên nghe thấy không?”
Giọng nam vừa nãy cười lạnh: “Sợ gì chứ, bả đâu có nghe được. Đừng quên cái bà giáo viên trước đến đây dạy cũng bị chúng ta chơi c/h/ế/t rồi đấy thôi.”
Bàn tay cầm phấn của tôi khựng lại.
Nữ giáo viên đời trước, chính là chị gái tôi.
1
Để không bị lộ chuyện mình có thể nghe thấy, tôi tự ép bản thân phải bình tĩnh lại. Tôi tiếp tục viết cho xong bài tập cuối tuần trên bảng.
Nhưng tôi đã đợi rất lâu, cố tình viết chậm lại để nghe ngóng xem giọng nói ấy phát ra từ góc nào. Thế mà đợi nửa ngày, chúng chẳng nói thêm tiếng nào nữa.
Để tránh bị nghi ngờ, tôi âm thầm hít sâu một hơi. Sau đó, tôi giữ sắc mặt bình thản quay người lại, nhìn đám học sinh dưới bục giảng.
Nếu không đóng giả người câm điếc trà trộn vào đây, tôi sẽ chẳng bao giờ biết được trong đám học sinh lại có kẻ bình thường lọt vào.
Ba tháng trước, chị gái tôi nhảy từ sân thượng ký túc xá giáo viên xuống. Ban đầu cảnh sát kết luận là tự sát.
Nhưng tính tình chị tôi cởi mở, từ nhỏ đã cực kỳ sợ đau, sao chị ấy có thể chọn cách này để kết liễu đời mình? Vậy nên, tôi bắt đầu điều tra từ các mối quan hệ của chị ấy.
Khi đó chị ấy đang dạy tại ngôi trường đặc biệt này. Để thuận lợi vào đây, tôi đã giả làm người khiếm thính.
May mà từ nhỏ tôi đã học thủ ngữ để nói chuyện với chị nên suốt hơn hai tháng đóng giả, tôi chưa từng bị ai nghi ngờ. Chỉ là cuộc điều tra của tôi vẫn đi vào ngõ cụt.
Ban đầu tôi cứ tưởng thủ phạm là đồng nghiệp hoặc lãnh đạo của chị. Nhưng kể từ lúc nghe thấy hai giọng nói ác quỷ vừa rồi, tôi mới chắc chắn một điều.
Kẻ hại chết chị tôi, lại chính là học sinh của chị ấy!
Hơn nữa, chúng còn là hai kẻ giả câm điếc để ngồi học trong ngôi trường đặc biệt này!
2
Trước đây tôi chưa từng nghĩ đến hướng này, cứ mặc định học sinh ở đây đều không nghe không nói được. Việc giao tiếp với chúng đều thông qua nhóm lớp hoặc dùng thủ ngữ trực tiếp.
Đến tận bây giờ, tôi chưa từng nghe thấy giọng nói của học sinh bao giờ. Cho nên, tôi hoàn toàn không biết hai giọng nói vừa rồi rốt cuộc là của ai.
Tôi đảo mắt nhìn quanh đám học sinh dưới bục giảng. Hai giọng nói ban nãy nghe hơi xa, không giống như phát ra từ hai bàn đầu.
Tôi dời mắt xuống phía dưới, loại trừ thêm vài nữ sinh. Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại ở mấy nam sinh cao to ngồi mấy dãy cuối.
Trường dành cho người khiếm khuyết không có đông học sinh như trường bình thường, phòng học cũng tương đối nhỏ. Lớp Toán cao cấp của tôi mỗi tiết chỉ có hai mươi người.
Trong đó có chín nữ sinh và mười một nam sinh. Vì hầu hết đều không nghe được, chúng phải nhìn thủ ngữ và chữ trên bảng của tôi để học.
Để nhìn rõ chữ trên bảng và tay tôi, đa số học sinh đều ngồi ở hai dãy đầu. Chỉ có lác đác vài đứa ngồi rải rác ở mấy dãy cuối cùng.
Những học sinh này lần lượt tên là: Lý Lỗi, Hoàng Hữu Minh, Trương Huân, Chu Tử Trình và Phạm Đào.
Phạm vi khoanh vùng bỗng chốc thu hẹp đi rất nhiều.
3
Tôi bình thản quan sát bọn chúng. Để khóa chặt chính xác hai kẻ vừa nói chuyện, tôi quyết định giữ cả lớp lại tự học.
Thông thường vào thứ sáu sẽ không có tiết tự học buổi tối. Thế nên khi tôi đề nghị cả lớp ở lại, mặt đứa nào đứa nấy đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
Nhưng điều này nằm trong dự tính của tôi. Vừa rồi hai kẻ đó nói tan học sẽ đi bắt người để chơi đùa.
Tôi đoán người chúng nhắc đến rất có khả năng là một cô gái. Có thể là một nữ sinh nào đó trong lớp, cũng có thể… là tôi.
Tuy nhiên tôi không sợ, nếu mục tiêu của chúng là tôi thì càng dễ xử. Tôi có thể bắt quả tang chúng nhanh hơn, tống cổ chúng vào tù để báo thù cho chị mình.
Chỉ sợ chúng nhắm vào cô gái khác. Hơn nữa, đề nghị này của tôi rõ ràng sẽ cản trở kế hoạch của hung thủ.
Để hành động, chắc chắn chúng sẽ tìm cách trốn tiết tự học tối nay. Quả nhiên, ngay lập tức có học sinh giơ tay.
Tôi đưa ánh mắt mong chờ nhìn qua. Lại thấy một nữ sinh bàn đầu đứng lên, dùng thủ ngữ nói: “Thưa cô, tối nay nhà em có việc, không thể về quá muộn nên em muốn xin nghỉ.”
Tôi biết em ấy, đây là lớp trưởng tên Trần Du Du. Lớp trưởng đã dẫn đầu xin nghỉ, những người phía sau cũng nhao nhao muốn xin theo.
Thấy tình hình dần mất kiểm soát, tôi vội ra hiệu để thu hút sự chú ý của cả lớp. Sau đó tôi dùng thủ ngữ nói:
“Tiết tự học tối nay rất quan trọng, cô sẽ ôn lại trọng tâm bài thi tuần sau để các em tiện bề ôn tập.”
Đám học sinh vừa rục rịch muốn xin nghỉ lập tức xẹp xuống quá nửa. Một nửa còn lại vẫn đang dò xét.
Nhìn ra sự do dự của chúng, tôi tiếp tục đánh thủ ngữ: “Buổi tối nhà ăn không mở cửa, cô biết một quán đồ ăn ngoài rất ngon. Lát nữa ai ở lại nghe giảng, cô sẽ mời ăn miễn phí!”
Lời này vừa ra, phần lớn học sinh đều muốn ở lại. Số người muốn xin nghỉ chớp mắt đã giảm đi rất nhiều.
Ngoài lớp trưởng Trần Du Du ban đầu vẫn kiên quyết muốn về, tôi thấy hai nam sinh bàn cuối cũng đứng lên. Chúng xách cặp đi tới trước mặt tôi, đánh thủ ngữ: “Thưa cô, bọn em muốn xin nghỉ về nhà.”
