“Voi không chỉ biết sống theo đàn… chúng còn biết tiếc thương đồng loại đã mất!”
Khi một con voi gục ngã, nhiều đàn voi sẽ lập tức dừng bước.
Chúng lặng lẽ đứng quanh đồng loại đang hấp hối.
Từng con dùng vòi chạm vào cơ thể nó, cố gắng nâng nó đứng dậy thêm một lần nữa.
Nhưng khi con voi đó thực sự qua đời, cả đàn vẫn chưa rời đi.
Chúng tiếp tục chạm vào thi thể nhiều lần như thể chưa muốn chấp nhận sự mất mát.
Đôi khi, chúng còn dùng cành cây và đất phủ lên cơ thể đã mất.
Nhiều tuần sau, nếu đi ngang qua nơi ấy và nhìn thấy bộ xương còn lại, đàn voi vẫn sẽ dừng chân.
Chúng nhẹ nhàng chạm vào những khúc xương như một cách nhận ra đồng loại của mình.
Một hành vi khiến nhiều nhà khoa học tin rằng voi có khả năng ghi nhớ và tiếc thương người đã khuất.
