Lúc hỏa hoạn, Quý Cẩn Chu đã chạy lướt qua mặt tôi ba lần.
Lần thứ nhất, cứu bạn thân tôi.
Lần thứ hai, cứu con mèo của cô ta.
Lần thứ ba, cứu cái gối ôm của cô ta.
Đến lần cuối cùng, tôi rốt cuộc cũng túm được anh ta: “Cẩn Chu, anh đừng đi vội…”
Anh ta nhìn tôi đầy chán ghét: “Đừng có làm loạn nữa được không? Thanh Hòa quen giường, không có cái gối này cô ấy sẽ mất ngủ đấy.”
Tôi không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng buông tay.
Bình thản đứng nhìn thanh xà ngang nện thẳng xuống đỉnh đầu anh ta.
01
Tôi bị nóng đến mức tỉnh giấc. Lơ mơ mơ màng, cả người giống như đang bị nhốt trong lồng hấp.
Vừa mở mắt ra, khắp phòng đã ngập tràn biển lửa. Cháy nhà rồi.
Phản ứng đầu tiên của tôi là gọi cô bạn thân Trần Thanh Hòa. Tay quờ quạng sang bên cạnh, giường trống không.
Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi ôm lấy tấm chăn bông lao thẳng vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước mở mức to nhất.
Chăn bông ngấm nước trở nên nặng trĩu. Tôi quấn chặt chăn quanh người, cắn răng nhích từng bước ra ngoài.
Khó khăn lắm mới lết được ra đến phòng khách, đầu gối đột nhiên bị vật gì đó đập trúng khiến cả người tôi ngã nhào về phía trước.
Theo bản năng, tôi vội ôm chầm lấy bụng bầu.
Đầu gối đập mạnh xuống sàn nhà, cơn đau truyền đến khiến tôi tối sầm mặt mũi. Tôi muốn chống tay đứng dậy, nhưng chỉ vừa cử động, một cơn đau thấu xương lại xông lên.
Khói khét lẹt cứ từng đợt từng đợt cuộn tới. Tôi đành dùng chăn ướt bịt kín mũi miệng, cuộn tròn tại chỗ chờ người đến cứu.
02
Lửa cháy ngày càng lớn. Lớp chăn bông ướt đẫm bắt đầu nóng rực lên, nước bị bốc hơi cạn kiệt từng chút một.
Tôi nghe rõ tiếng hít thở của chính mình, vừa dồn dập lại vừa ngắn ngủi. Không trụ được bao lâu nữa rồi.
Cánh cửa chính đột nhiên bị tông nát. Một người lao thẳng vào giữa màn khói mù mịt.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ, là chồng tôi, Quý Cẩn Chu. Mặt anh ta đầm đìa mồ hôi, hai mắt bị khói xông cho đỏ ngầu, đang hoảng loạn ngó nghiêng tìm kiếm khắp nơi.
Tôi từng nói với anh ta tối nay sẽ ngủ lại nhà Trần Thanh Hòa. Chắc chắn anh ta đến để cứu tôi rồi.
Tôi há miệng, vừa định cất tiếng gọi “Cẩn Chu! Em ở đây!” thì từ trong góc đã có người cất tiếng trước.
Là giọng của Trần Thanh Hòa. Cô ta đang nằm sấp ở cách chỗ tôi không xa, bàn chân dường như bị vật gì đó đè kẹt lại.
Quý Cẩn Chu gần như không chút do dự, quay ngoắt người chạy thẳng về phía cô ta.
“Cẩn Chu, em sợ quá. Em còn tưởng không bao giờ được gặp lại anh nữa…” Trần Thanh Hòa òa khóc, nhào gọn vào lồng ngực anh ta.
“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.” Quý Cẩn Chu cẩn thận gỡ chân cô ta ra, rồi bế thốc cô ta lên. “Thanh Hòa, bây giờ anh sẽ đưa em ra ngoài.”
Mắt thấy hai người họ chuẩn bị rời đi, tôi liều mạng gào lên: “Cẩn Chu! Còn em nữa! Em cũng ở đây!”
03
Khói sặc vào cổ họng khiến giọng tôi đứt quãng. Quý Cẩn Chu thoáng khựng bước lại.
Ngay lúc anh ta vừa định ngoảnh đầu, Trần Thanh Hòa trong vòng tay bỗng nhiên ho sặc sụa.
Cô ta túm chặt lấy cổ áo anh ta, giọng run lẩy bẩy: “Cẩn Chu, em khó chịu quá… Không thở nổi nữa…”
“Thanh Hòa, em cố chịu đựng nhé!” Quý Cẩn Chu hoảng loạn, ôm chặt lấy cô ta rồi cắm đầu lao ra ngoài.
“Đừng đi vội!” Tôi gào lên, “Quý Cẩn Chu, anh nhìn em đi! Em đang ở đây mà!”
Quý Cẩn Chu ngay cả một cái quay đầu cũng chẳng buồn làm.
[Rầm!]Toàn bộ chiếc đèn chùm đột ngột nện thẳng xuống đất. Mảnh vỡ thủy tinh và tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Tôi ôm chặt lấy bụng, chật vật lăn vòng tránh sang một bên. Mảnh kính xẹt qua cánh tay làm máu tươi nháy mắt ứa ra.
Đến khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, ngoài cửa đã chẳng còn bóng người.
Tôi ngồi bệt trên mặt đất, trên người quấn tấm chăn bông sắp khô rang.
Đầu gối không thể cử động nổi, giọng nói cũng đã khản đặc. Cảm giác tuyệt vọng dâng trào ngập lối.
04
Tôi cứ ngỡ bản thân thực sự phải bỏ mạng tại nơi này rồi. Thế nhưng, Quý Cẩn Chu lại xuất hiện.
Anh ta lại một lần nữa lao vào biển lửa. Trong mắt tôi lại bùng lên tia hy vọng.
Anh ta tới cứu tôi rồi. Chắc chắn anh ta quay lại là để cứu tôi!
Tôi liều mạng há mồm gào thét: “Quý Cẩn Chu!!”
Nhưng lửa cháy quá lớn. Tiếng nổ lách tách đã át đi tiếng kêu cứu của tôi.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ta chạy lướt qua ngay sát sườn mình.
Đến khi anh ta chạy ra, trong lòng đã ôm thêm một con mèo. Đó là con mèo thú cưng Tiểu Mi của Trần Thanh Hòa.
Ngày thường cô ta coi nó như cục cưng báu vật, bảo rằng do một người đặc biệt nhất tặng cho.
Lúc Quý Cẩn Chu ôm mèo lướt qua người tôi, gót giày anh ta hất lên một cụm tia lửa, rơi chuẩn xác vào tấm chăn bông của tôi.
Chiếc chăn bốc cháy. Tôi sợ hãi vội vã hất tung chăn ra xa.
Ngọn lửa xẹt ngang qua má tôi, suýt chút nữa là thiêu rụi luôn cả tóc.
“Quý Cẩn Chu!” Tôi gào lên xé gan xé phổi.
“Có phải anh điếc hay mù rồi không? Sao anh không ngoảnh lại nhìn tôi lấy một cái? Khụ khụ khụ khụ…”
Khói đặc tràn vào cuộn cuộn trong cổ họng. Tôi ho sặc sụa đến mức gập gập cả người lại, những lời định nói đều nghẹn ứ ở cổ, chẳng thốt ra được nửa chữ.
Ngoài cửa truyền tới giọng nói của Trần Thanh Hòa.
“Cẩn Chu, anh tìm thấy Tiểu Mi chưa?”
“Tìm thấy rồi!” Quý Cẩn Chu cuống quýt gào vọng ra ngoài cửa, “Thanh Hòa, em đừng vào đây, trong này nguy hiểm lắm!”
“Hu hu hu tốt quá rồi…” Giọng Trần Thanh Hòa mang theo tiếng khóc nức nở, “Đó là quà anh tặng em, lỡ như nó xảy ra chuyện gì, chắc chắn em sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình mất…”
Quý Cẩn Chu ôm con mèo, lao nhanh ra khỏi ánh lửa đỏ rực.
Từ đầu đến cuối, anh ta chưa từng quay đầu lại nhìn lấy một lần.
Mẹ kiếp! Cặp cẩu nam nữ này. Giả mù giả điếc có chọn lọc phải không!
