BỘ NÀY THÌ TUI CHỈ MUỐN XUYÊN VÔ VẢ CHO THẰNG TRA NAM MỘT CÁI TÁT, BÀ NỮ CHÍNH QUÁ HIỀN LÀNH
Tạ Tắc Ngọc là Thái tử Thiếu sư danh chấn thiên hạ, còn ta chỉ là một cô nông nữ mù chữ.
Thành thân một năm, ta vụng về tìm đủ mọi cách lấy lòng, nhưng trước sau vẫn chẳng thể có được tình yêu của hắn.
Trong trò chơi phóng phi tiêu, công chúa đùa cợt: “Nếu Thiếu sư thua, bổn cung sẽ phạt ngài vĩnh viễn không được gặp lại nương tử.”
Tạ Tắc Ngọc vốn bách phát bách trúng, nay lại trượt tay, cố tình thua cuộc. Sau đó, công chúa ban cho ta thánh chỉ hòa ly.
Ta lủi thủi về làng Lê Dương, rồi nhặt được một vị công tử giữa trời tuyết trắng xóa.
Đến khi ta chuẩn bị tái giá, Tạ Tắc Ngọc lại vội vã chạy tới, hoảng hốt nói: “Thánh chỉ là giả, ta chưa từng muốn hòa ly với nàng.”
Nhưng chuyện ta muốn tái giá lại là sự thật rành rành mà.
1
Tạ Tắc Ngọc thua phóng phi tiêu. Triều Mai công chúa nói được làm được, lập tức xin thánh chỉ hòa ly ném thẳng trước mặt ta, hung dữ quát:
“Lâm Kinh Trập, ngươi căn bản không xứng với Thiếu sư, cầm thánh chỉ rồi cút đi cho khuất mắt.”
Thánh chỉ màu vàng ươm, cuộn lại gọn gàng. Ta cúi đầu nhìn mấy lượt, ngặt nỗi một chữ bẻ đôi cũng không biết. Đâu giống Tạ Tắc Ngọc, bụng đầy kinh luân, văn chương lỗi lạc.
Hai năm trước trên đường đi chợ, ta nhặt được Tạ Tắc Ngọc. Lúc ấy hắn ngã gục bên đường, cả người be bét máu, áo rách bươm hệt như kẻ ăn mày.
Vị công tử hoạn nạn ấy túm chặt vạt váy ta, thều thào xin cứu mạng. Trời lạnh thấu xương, bỏ mặc thì hắn chết mất, ta liền xốc nách hắn lên hô to: “Đi nào!”
Ta lôi tuột hắn lên xe kéo, làm đám gà vịt giật mình bay tán loạn. Đưa hắn về nhà, ta tận tình sắc thuốc, mớm cháo.
Hắn bình phục rất nhanh. Sau khi chải chuốt cẩn thận, hắn hiện nguyên hình là một thư sinh trắng trẻo trầm ổn, khiến ta nhìn đến ngẩn ngơ.
Hắn rũ mắt kể quê nhà gặp nạn đói, người thân đều đã mất nên mới lưu lạc tới đây. Nghe mà xót xa, bởi ta cũng chẳng còn người thân nào.
Cha mẹ qua đời sớm, từ năm ngoái nhị thúc đã dòm ngó căn nhà của ta, suốt ngày tính kế gả ta đi để chiếm tổ sản. Muốn giữ lại gia tài, ta chỉ còn cách tìm người ở rể.
Ta ngắm nhìn khuôn mặt hắn, dạn dĩ hỏi hắn có bằng lòng ở rể không, hứa hẹn sau này sẽ trở thành người nhà của hắn.
Hắn sững sờ giây lát rồi ngẩng nhìn ta. Hắn bình thản nói ân cứu mạng không biết lấy gì đền đáp, đành nghe theo ta sắp xếp.
Chỉ vì câu nói ấy, ta đã vui sướng suốt mấy ngày trời.
Nhị thúc biết chuyện liền hớt hải chạy sang, lải nhải mắng ta ngu ngốc đi chiêu rể một kẻ lai lịch bất minh. Thúc ấy bảo thà lấy bạc còn hơn, chỉ có bạc trắng mới không lừa người.
Ta cười gượng tiễn thúc ấy ra cửa, một mực bênh vực hắn là người đọc sách nên tuyệt đối sẽ không lừa ta. Nhị thúc tức giận phất tay áo, mắng ta sau này có lúc khóc sưng mắt.
Tạ Tắc Ngọc rất kiệm lời. Ta cứ ngỡ người đọc sách đều chuộng vẻ nhã nhặn, không thích mở miệng.
Ta thì khác, trời sinh đã thích cười nói, hễ thấy chuyện gì vui là nhịn không được muốn kể. Ta cứ thầm nghĩ, mình nói luôn cả phần của hắn là được!
Hắn lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, có lúc lại lơ đãng nhìn đi hướng khác.
Lúc đó ta chẳng bận tâm. Mãi sau này mới thấu, đó không phải là nhã nhặn, mà là sự lạnh nhạt vô tình.
2
Về sau, người nhà Tạ Tắc Ngọc tìm đến đón hắn. Thì ra hắn chẳng phải thư sinh sa sút gì, mà là Thái tử Thiếu sư, vị Trạng nguyên lang liên tiếp giành Tam nguyên.
Chỉ vì Tạ gia bị cuốn vào vụ án mưu phản, hắn mới trốn chạy tới xó xỉnh này. Dân làng hay tin thì xót xa vô cùng.
Họ chép miệng than phu quân của Kinh Trập sắp chạy mất rồi, mồ côi mồ cút sống chung một năm trời, e là sau này chẳng gả đi đâu được.
Có người lại bĩu môi bảo Thiếu sư cao quý, sao có thể lấy một nữ nhi quê mùa?
Nhị thúc nhảy cẫng lên bênh vực ta, quát lớn rằng Thiếu sư thì đã sao, Kinh Trập vẫn là khuê nữ đàng hoàng. Chẳng lẽ Thiếu sư thì được phép tùy ý chà đạp người ta?
Ta đứng giữa đám đông, vò chặt chiếc nia rế, luống cuống chẳng biết làm sao.
Thế nhưng Tạ Tắc Ngọc lại quay đầu, nghiêm túc hỏi ta rằng, hắn không thể ở rể được nữa, liệu ta có nguyện ý gả cho hắn không.
Ta cuống quýt gật đầu, miệng lẩm bẩm nói bằng lòng. Khi ấy ta ngây ngốc nghĩ rằng, trong lòng phu quân thực sự có ta.
Lúc mới tới Tạ gia, ta kinh ngạc trước khoảnh sân rộng thênh thang. Ta hào hứng kéo tay hắn bàn chuyện trồng rau, dựng chuồng nuôi gà vịt.
Hắn cau mày, lần đầu tiên buông lời chê ta thô bỉ.
Ta sững sờ, chỉ tay vào con chim lớn trắng toát cách đó không xa vặn hỏi: Sao lại không nuôi được, chẳng phải nhà chàng cũng đang nuôi một con ngỗng to đó sao?
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi. Đám hạ nhân cố nhịn cười, lí nhí nhắc nhở đó là hạc trắng chứ không phải ngỗng.
Mặt ta tức thì nóng ran. Ta đúng là chẳng hiểu cái gì cả.
Hắn đàm luận văn chương sách lược, ta nghe như vịt nghe sấm. Hắn bàn thế cục triều chính, ta chẳng thể chen vào nửa lời.
Tạ Tắc Ngọc bắt đầu chê bai ta kiến thức nông cạn, tầm nhìn hạn hẹp. Ta chỉ biết lẳng lặng cúi đầu, không dám phản bác.
Triều Mai công chúa là học trò đắc ý nhất của Tạ Tắc Ngọc. Nàng ta cất công đến tận nơi soi mói, rồi bực dọc tuyên bố sẽ không bao giờ gọi ta là sư mẫu.
Nàng ta nghiêng đầu, thản nhiên thưởng thức dáng vẻ quẫn bách của ta.
Nàng ta mỉa mai, bảo Thiếu sư chê ta tham hư vinh quả không sai. Rằng ta chỉ cần bám được vào cây đại thụ là hắn thì cả đời chẳng cần cố gắng, vinh hoa phú quý cứ thế lọt vào tay.
Nàng ta nói khiến ta đỏ mặt tía tai, ngay cả một nụ cười xã giao cũng nặn không nổi. Bỗng nhiên, nàng ta hỏi ta đã từng nghe câu chuyện về loài ve sầu chưa.
Nàng ta kể, ngày xưa chim và ve sầu cùng học bay. Chim giục ve sầu, nhưng ve sầu lười biếng chỉ biết râm ran ‘biết rồi, biết rồi’. Đến khi trời lạnh vẫn chẳng biết bay, cuối cùng chết cóng giữa mùa đông giá rét.
Nàng ta nhìn ta chằm chằm, đôi mắt híp lại mang theo ý cười giễu cợt, buông lời chê bai: Vừa tham lam lại vừa ngu ngốc.
Mùa hè oi bức, tiếng ve râm ran từ sáng đến tối khiến lòng người bực bội. Tạ Tắc Ngọc sai người dùng sào bắt ve, đến khi ta về nhà thì xác ve đã rơi đầy đất.
Ta cầm lòng không đậu buông lời thương xót, nói loài ve sầu chôn mình dưới đất bao năm, khó khăn lắm mới bò lên được, sống vài ngày đã chết, thật tội nghiệp. Ta còn định mách hắn mẹo nhỏ ở quê để đuổi ve…
“Lâm Kinh Trập!” Tạ Tắc Ngọc gắt gỏng cắt ngang, ánh mắt đầy vẻ chán ghét. “Nàng có phải là ve sầu đầu thai không mà ồn ào quá mức, có thể câm miệng lại không?”
Tiết trời nóng nực khiến người ta dễ cáu gắt, giọng Tạ Tắc Ngọc cuộn trào phẫn nộ. Ta lẳng lặng ngậm miệng lại.
Ta cúi đầu, chầm chậm nhai từng ngụm cơm. Có lẽ công chúa nói đúng, là do ta quá tham lam, tham luyến chút tình cảm ít ỏi từ hắn.
Thế nên, dù Tạ Tắc Ngọc chán ghét ta đến đâu, ta vẫn muốn cùng hắn sống trọn kiếp này.
Lúc sinh thời, cha mẹ từng dặn, duyên vợ chồng phải tu ba đời mới có, đã thành thân thì phải gắn bó dài lâu, tuyệt đối không được buông tay.
Công chúa nghe xong liền ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nàng ta lau giọt nước mắt rỉ ra nơi khóe mi, chê cười ta ngốc nghếch đến mức giờ này vẫn chưa chịu hiểu.
Nàng ta bảo Thiếu sư là ngôi sao Văn Khúc duy nhất liên tiếp đạt Tam nguyên, là tấm gương sáng cho học tử thiên hạ, vốn dĩ nho nhã đoan chính, sao có thể để lại vết nhơ?
Việc ta cứu mạng hắn, lại sống chung một năm trời, nay hắn rước ta về làm thê tử cũng chỉ để bịt miệng lưỡi thế gian mà thôi.
Công chúa lắc đầu, tỏ vẻ xót thương mỉa mai, than vãn rằng nàng ta đã bắt đầu thấy tội nghiệp cho ta rồi.
Thì ra sự thật lại chua chát đến vậy. Chuyện hủy hoại danh tiết một cô nương đồn ra ngoài thì khó nghe, nhưng nếu đồn là hắn lấy thân báo đáp ân nhân thì lại xuôi tai biết bao nhiêu.
Nàng ta còn nói toạc ra, sư phụ của nàng ta đang mỏi mắt chờ ta mở miệng đòi hòa ly. Nếu ta đủ khôn ngoan thì nên tự dâng thư xin hạ đường để trả lại danh tiếng trong sạch cho hắn.
Thảo nào. Thảo nào vào ngày thi phóng phi tiêu, công chúa dọa nếu Tạ Tắc Ngọc thua sẽ bắt hắn không được gặp lại nương tử, giúp hắn ruồng bỏ thê tử.
Khi ấy, Tạ Tắc Ngọc không thèm phản đối, chỉ nhạt nhẽo đáp thần bách phát bách trúng, sao có thể thua. Ấy vậy mà kẻ bách phát bách trúng như hắn, hôm đó lại trượt tay.
