Trong chuyến đi “Về rừng: Tìm lại cảm hứng – Sống đời thảnh thơi”, Duyên không chỉ cùng các khách hàng rời xa nhịp sống quen thuộc để nghỉ ngơi, mà còn tạo ra những không gian đủ an toàn để mỗi người có thể đối diện với chính mình, với những giới hạn tưởng như đã ăn sâu vào bên trong từ rất lâu, và cũng chính tại nơi tưởng như bình yên ấy, lại diễn ra những cuộc “vượt ngưỡng” rất thật, rất đời, của những con người bình thường nhưng mang trong mình những nỗi sợ không hề nhỏ.
Duyên có 1 khách hàng đang đồng hành, cô ấy bị ám ảnh bởi “nỗi sợ đi xe đạp”.
Nỗi sợ này không phải vô cớ mà xuất phát từ một lần trong quá khứ, cô từng bị ngã xe và phải nhập viện cấp c ứu.
Và kể từ đó, việc tự điều khiển một chiếc xe không còn là chuyện bình thường nữa, mà trở thành một điều gì đó tiềm ẩn rủi ro, khiến cô lựa chọn cách an toàn hơn là luôn gọi Grab cho mỗi lần di chuyển, như một cách để bảo vệ chính mình khỏi những điều t ồi t ệ có thể lặp lại.
Vì vậy, khi nghe đến hoạt động đạp xe vào rừng, phản ứng đầu tiên của cô không phải là hào hứng, mà là lo lắng, là những câu hỏi dồn dập về việc liệu có an toàn không, có chuyện gì xảy ra thì xử lý thế nào, có phương án dự phòng hay không, và tất cả những câu hỏi đó, nếu nhìn sâu hơn, thực ra không phải là về chiếc xe hay con đường, mà là về một nỗi sợ bén rễ bên trong cô, nhân dịp này mà trồi lên.
Duyên đã không cố thuyết phục hay phủ nhận nỗi sợ ấy, cũng không đưa ra những lời động viên mang tính áp đặt, mà chỉ nhẹ nhàng nói với cô một câu: “Em cứ trải nghiệm đi, lúc nào đuối thì sẽ có các bạn nhân sự hỗ trợ”, một câu nói đủ để tạo ra cảm giác an toàn, rằng cô có quyền dừng lại nếu cần, và chính cảm giác “có đường lui” ấy lại trở thành điểm tựa để cô dám bước tới.
Hành trình bắt đầu không hề dễ dàng, đặc biệt là khi phải đạp xe lên những con dốc, nơi cơ thể bắt đầu phản ứng rõ rệt bằng những nhịp thở gấp gáp, sự mệt mỏi dâng lên từng chút một, và có lẽ trong những khoảnh khắc đó, những “tiếng nói nhỏ” trong đầu lại xuất hiện, nhắc cô rằng mình không đủ sức, rằng điều này quá ng/uy h/iểm, rằng tốt hơn hết là nên dừng lại, nhưng điều thú vị là khi đến đoạn đổ dốc, cô đã nhớ lại một điều mà Duyên từng hướng dẫn trước đó, đó là thay vì gồng mình kiểm soát, hãy thở ra và cho phép bản thân được thực sự thư giãn, được tin vào cơ thể, và chính khoảnh khắc buông lỏng đó lại giúp cô đi qua những đoạn đường mà trước đó cô nghĩ là không thể.
Từng con dốc một được chinh phục bằng sự kết hợp giữa nỗ lực và niềm tin, và khi cô về đến đích, điều thay đổi không chỉ là việc cô đã hoàn thành một quãng đường, mà là cách cô nhìn lại chính mình, khi lần đầu tiên cô nhận ra rằng những giới hạn mà mình tin là thật bấy lâu nay có thể chỉ là những lớp bảo vệ được hình thành sau một trải nghiệm đ/au đ/ớn, chứ không phải là bản chất thật sự của mình.
Duyên nhớ lại trước đó mình đã từng chia sẻ với cô về “công thức 40%” của David Goggins, rằng khi chúng ta cảm thấy mình đã mệt nhất, đã cạn kiệt năng lượng, thì thực ra cơ thể mới chỉ vận hành ở khoảng 40% khả năng, và phần còn lại chỉ được mở ra khi chúng ta dám bước thêm một chút nữa, nhưng điều khác biệt ở đây là trước chuyến đi, cô chỉ hiểu điều này ở mức lý trí, còn sau hành trình đạp xe ấy, cô đã thực sự trải nghiệm nó bằng chính cơ thể mình, khi vượt qua những khoảnh khắc tưởng như không thể tiếp tục, để rồi nhận ra rằng mình vẫn còn có thể đi xa hơn rất nhiều so với những gì mình từng nghĩ.
Qua câu chuyện này, Duyên mong bạn có thể nhận ra rằng: chúng ta ai cũng có những “cú ngã” trong đời, và từ đó, ta có thể vô thức dựng lên những giới hạn để tự bảo vệ.
Nhưng nếu không cẩn thận, chính những giới hạn ấy lại trở thành chiếc khung khiến ta sống một cuộc đời nhỏ hơn khả năng thật sự của mình, và đôi khi, điều chúng ta cần không phải là một bước nhảy vọt, mà chỉ là một cơ hội đủ an toàn để thử bước thêm một bước, vượt ra khỏi chiếc khung đó.
——————————-
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)
