Chỉ vì cô bạn thân không gửi tin nhắn chúc ngủ ngon, tôi đã báo cảnh sát.
Lý do báo án là: Bạn thân tôi đã bị g/i/ế/t.
Thế nhưng ngày hôm sau, cô ấy lại xuất hiện hoàn toàn khỏe mạnh trước mặt tôi. Còn tôi vẫn khăng khăng cho rằng cô ấy đã chết.
Không chỉ vậy, tôi còn đưa cả nhà bỏ chạy, đồng thời khuyên toàn bộ cư dân trong khu chung cư hãy chạy mau.
Họ đều bảo tôi điên rồi, nhưng họ không biết rằng… nếu còn không rời đi, tất cả mọi người sẽ phải chết.
1
“Tả Lam, có phải não cậu có vấn đề rồi không? Tôi vẫn còn sống sờ sờ ra đây, sao cậu lại báo cảnh sát nói tôi chết rồi, rốt cuộc cậu có ý gì hả?”
Trương Dung Dung – cô bạn thân của tôi đang đứng trước cửa nhà, hai tay chống nạnh, vô cùng tức giận, gào thét vào mặt tôi.
Giọng nói quen thuộc, vóc dáng và khuôn mặt quen thuộc ấy chẳng hề thay đổi chút nào, tất cả đều đang nhắc nhở tôi rằng, cô ấy chính là cô bạn thân Trương Dung Dung của tôi.
Xung quanh chúng tôi có một đám đông tụ tập, đều là hàng xóm láng giềng đến xem náo nhiệt.
Bọn họ đều biết tối qua tôi đã báo cảnh sát nên lúc này trong ánh mắt ai nấy đều ngập tràn vẻ tò mò.
Ngay tối hôm qua, anh cảnh sát vừa nghe tôi báo có người chết lập tức hành động, nửa đêm nửa hôm hớt hải chạy đến nhà tôi, hành động ồn ào đến mức khiến toàn bộ cư dân trong khu phố phải bật dậy giữa đêm để hóng hớt.
Viên cảnh sát đi đầu mang vẻ mặt căng thẳng nói với tôi: “Cô Tả, phiền cô hãy kể lại chi tiết và lý do cụ thể, cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ nghiêm túc xem xét vụ trình báo này!”
Tôi trịnh trọng gật đầu, sau đó nói ra lý do mình gọi điện báo án.
“Tối nào trước khi đi ngủ, cô bạn thân cũng đều nhắn tin chúc tôi ngủ ngon, thói quen này đã kéo dài suốt mười năm ròng rã. Thế nhưng tối nay, cô ấy lại không nhắn cho tôi.”
Nghe xong lý do của tôi, mấy viên cảnh sát và những người hàng xóm xung quanh đều cạn lời, dùng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc để nhìn tôi.
Anh cảnh sát lắc đầu, vẫn cố giữ lấy phép lịch sự cơ bản nhất: “Báo cảnh sát giả là phạm pháp đấy. Hơn nữa, chúng tôi không thể chỉ dựa vào một câu chúc ngủ ngon nhỏ nhoi này mà kết luận cô ấy đã bị hại được.”
“Cho dù lấy lý do mất tích để báo án, thì người trình báo cũng không nên là cô, dù sao thì phụ huynh nhà người ta còn chưa lên tiếng mà.” Anh cảnh sát nghiêm túc nhìn tôi nhắc nhở.
Đám đông hàng xóm nghe vậy liền tản đi.
“Ây dà, đúng là đồ thần kinh.”
“Biết thế này thì đã chẳng bò dậy, còn tưởng có biến gì to tát để hóng chứ.”
“Hại tôi lại phải dỗ giấc ngủ lại từ đầu, sáng mai tôi còn phải đi làm ca sớm nữa.”
Bố mẹ của Trương Dung Dung cũng đến, nhưng họ không ngờ con gái mình lại là nhân vật chính trong trận giông bão đêm nay.
Bố của Dung Dung mang vẻ mặt cạn lời nói với tôi: “Tiểu Lam à, chú biết cháu lo lắng cho Dung Dung nhà chú, nhưng tối nay con bé chỉ đi chơi với những người bạn khác thôi.”
Tôi lo lắng sốt ruột đáp: “Nhưng cháu không sao liên lạc được với cậu ấy!”
Mẹ của Trương Dung Dung bĩu môi, liếc mắt nhìn tôi: “Giới trẻ các cháu đi chơi điện thoại hết pin là chuyện bình thường, hơn nữa cô là mẹ nó mà còn chưa lo, cháu cứ mặc kệ đi…”
Một nữ cảnh sát khác xua tay giải tán đám đông: “Đi thôi đi thôi, mọi người đừng xem nữa, đây chỉ là sự cố hiểu lầm thôi, giải tán đi nào!”
Tôi bất lực gào lên: “Nhưng mà, nhưng mà tối nay Trương Dung Dung không nhắn tin chúc tôi ngủ ngon!”
Anh cảnh sát đẩy tôi vào trong nhà: “Phiền cô hãy bình tĩnh lại một chút, nếu cô còn la hét ầm ĩ nữa thì chúng tôi sẽ khép cô vào tội gây rối trật tự công cộng đấy nhé.”
Chẳng có một ai chịu tin lời tôi nói.
Sáng sớm hôm sau, Trương Dung Dung đến tìm tôi đi chơi.
Còn tôi, khi phải đối mặt với một Trương Dung Dung đang ngáp ngắn ngáp dài đầy vẻ ngái ngủ, sắc mặt tôi sợ hãi đến mức trắng bệch, giơ ngón tay chỉ thẳng vào cô ấy mà hét lớn.
“Rõ ràng bạn thân của tôi đã chết rồi cơ mà!”
Khuôn mặt Trương Dung Dung cứng đờ lại, cô ấy khoanh tay trước ngực, trợn trắng mắt nhìn tôi: “Cút đi, cậu mới chết ấy!”
Mẹ của Trương Dung Dung xách giỏ thức ăn đi chợ vừa vặn đi ngang qua, thấy cảnh này liền lập tức xông tới kéo tay tôi lại.
“Sao cháu lại ăn nói kiểu đó hả? Sao cháu lại đang yên đang lành đi nguyền rủa Dung Dung nhà cô? Chuyện ồn ào tối qua còn chưa đủ sao?”
Tôi nghiến răng nghiến lợi đáp: “Dì ơi, dì hãy nhìn thật kỹ người bên cạnh mình xem, dì có chắc chắn đó là con gái dì không?”
