2026-04-10 – 133

MỘT CHIẾC ENDING VỪA DARk VỪA SUY NHƯNG LẠI CHỮA LÀNH CỰC MẠNH CÁC BÁC ƠI

Em gái tôi bị tai nạn giao thông rồi trở thành người thực vật, cả gia đình đã vắt kiệt sức lực để chăm sóc con bé suốt năm năm ròng rã.

Đến phiên tôi túc trực, đứa em gái vốn đang ngủ say bỗng mở miệng thốt lên một tiếng: “Chị.”

Tôi mừng rỡ tột độ, nín thở chờ con bé nói tiếp, nhưng em ấy lại chìm vào cơn hôn mê sâu như thể vừa vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng.

Muốn dành cho bố mẹ một điều bất ngờ, tôi giấu nhẹm chuyện em gái đã có thể nói chuyện.

Cứ thế, mỗi ngày em ấy lại thốt ra một chữ với tôi.

Tám ngày trôi qua, những từ ngữ rời rạc ấy rốt cuộc cũng ghép lại thành một câu hoàn chỉnh: “Chị, mau, chạy, đi, bố, mẹ, không, phải, người.”

1

Đã năm năm trôi qua kể từ ngày em gái tôi gặp tai nạn giao thông kinh hoàng ấy.

Lần này nhân dịp bố mẹ phải đi công tác, tôi đã xin nghỉ phép trọn một tháng để thay họ chăm sóc con bé.

Trừ tháng Ba hằng năm là do tôi đảm nhận, toàn bộ thời gian còn lại đều do một tay bố mẹ chăm lo cho em ấy.

Sắc mặt con bé trắng bệch như tờ giấy tàn, cứ thế nhắm nghiền mắt nằm trên giường bệnh, nom chẳng khác nào một con búp bê vô hồn.

Ngay lúc tôi đang lau người cho em gái, tai tôi bỗng luống cuống bắt được một âm thanh lí nhí mỏng manh như tiếng muỗi kêu.

Ban đầu tôi cứ ngỡ là muỗi thật nên chẳng mảy may để tâm.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tôi bỗng giật nảy mình bừng tỉnh vì nhận ra âm thanh ấy phát ra từ chính chiếc giường bệnh này.

Tuy em gái vẫn đang nhắm chặt mắt, nhưng tôi ngẩng phắt đầu lên nhìn với vẻ khó tin khi khóe môi con bé vừa khẽ giật lên một cái.

Theo phản xạ, tôi vứt toẹt chiếc khăn vắt trên tay rồi ghé sát tai vào môi em ấy, đến lúc này mới nghe rõ mồn một chữ kia.

“Chị…”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi chẳng rõ bản thân đang phấn khích tột độ hay sợ hãi tột cùng, cả cơ thể cứ thế run lên bần bật.

“Tiểu Anh! Em tỉnh rồi… Em biết nói rồi! Có phải em nghe thấy chị nói không?”

Tôi rướn người sát lại gần em gái, chợt nhận ra con bé đã quay về trạng thái người thực vật lặng im vô hồn như trước.

Tôi quơ vội lấy điện thoại, định bụng sẽ báo ngay tin mừng này cho bố mẹ biết, thế nhưng khi nhìn thấy số điện thoại của mẹ trong danh bạ, tôi lại chần chừ rồi từ bỏ.

Bố mẹ đã nai lưng ra chăm sóc em gái vất vả nhường ấy suốt bao năm qua, nếu biết con bé tỉnh lại thì chắc chắn họ sẽ kích động lắm!

Chẳng lẽ nếu lần này chỉ là một sự cố trùng hợp, thì tôi chẳng phải lại vô tình cứa thêm một nhát dao vào nỗi đau của bố mẹ sao?

Nghĩ vậy, tôi đành giấu nhẹm chuyện này đi.

Hôm sau, tôi mang theo bụng đầy hy vọng túc trực bên cạnh em gái, rốt cuộc cũng đợi được đến lúc con bé hé môi.

Lần này em ấy lại thốt ra thêm một chữ, sau đó mím chặt môi lại.

Tôi mừng đến phát điên, điều này chứng tỏ hôm qua chẳng phải là ảo giác, cơ thể con bé thực sự đang có chuyển biến tốt rồi!

Dù vậy, tôi vẫn quyết định giữ bí mật.

Bởi nếu đợi đến lúc bố mẹ đi công tác về mà phát hiện ra bệnh tình của em ấy đã cải thiện nhường này, chắc chắn họ sẽ còn vỡ òa hạnh phúc hơn nữa.

Thế là tôi càng dồn hết tâm huyết chăm sóc em gái chu đáo hơn, thậm chí còn cẩn thận ghi chép lại từng chữ một mà con bé thốt ra sau khi lấy lại ý thức.

Những chữ này chắc chắn chứa đựng tâm tư chất chứa suốt năm năm hóa thành người thực vật của em tôi, quả thực vô cùng ý nghĩa.

Tám ngày sau, tôi ngồi thừ bên mép giường bệnh, chống cằm trầm tư nhìn chằm chằm vào tám chữ trên cuốn sổ tay.

Tuy trong tám ngày qua, ngày nào em gái tôi cũng nói được một chữ, nhưng vì dây thanh quản bị chèn ép quá nặng nên có vài âm tiết tôi nghe không được rõ ràng cho lắm.

Hôm nay, tôi cũng ôm ấp bao niềm mong mỏi chờ đợi em gái tỉnh lại.

“Lộ Lộ.”

Tiếng gọi của mẹ bỗng vang lên từ phía sau lưng, tôi quay lại thì thấy bà và bố, mỗi người xách một giỏ hoa tươi rói, đang híp mắt cười nhìn tôi.

Bố dúi thẳng giỏ hoa vào tay tôi, cất giọng xót xa: “Cầm lấy đi con, mấy ngày nay con vất vả rồi.”

Tôi luống cuống đứng dậy, trong lòng không khỏi thắc mắc: “Không phải hai người phải đi công tác một tháng sao? Sao lại về sớm thế này ạ?”

“Bố mẹ hoàn thành xong công việc trước thời hạn nên…”

Mẹ cười tủm tỉm đáp, ánh mắt bà chợt dời xuống cuốn sổ tay tôi đang cầm: “Cái gì đây con?”

Tôi vừa định buột miệng kể cho họ nghe thì trong đầu bỗng lóe lên một suy nghĩ, vội lấp liếm: “Dạ không có gì, con rảnh rỗi quá nên chép lại mấy dòng trạng thái trên mạng ấy mà.”

Bố cũng bật cười trêu chọc: “Thế à, đưa bố xem nào?”

Tôi viện cớ mấy câu trạng thái sến sẩm quá đọc ngại lắm, rồi ba chân bốn cẳng ôm cuốn sổ tay chạy tót ra khỏi phòng bệnh.

Đứng ngoài hành lang bệnh viện, tôi mở ứng dụng AI trên điện thoại lên, chụp lại dòng chữ kia rồi gửi vào đó.

Vì em gái phát âm không được rành mạch nên tôi chỉ có thể đoán lờ mờ được âm tiết, chứ chẳng tài nào ghép chính xác vào mặt chữ.

Chính vì vậy, tôi đành nhờ AI giúp mình xác định ý nghĩa cuối cùng của dòng chữ chắp vá này.

Biểu tượng tải dữ liệu của trợ lý AI xoay vòng vòng mấy chốc rồi hiện ra kết quả.

[Chị, mau, chạy, đi, bố, mẹ, không, phải, người.]
This entry was posted in . Bookmark the permalink.