Vừa mới xuyên không tới, phu quân của nguyên thân bỗng nhiên ghé qua phòng ta, nói rằng muốn uống bù chén rượu giao bôi. Ngay lúc ta định uống, trước mắt bỗng lướt qua hàng loạt dòng bình luận:
[Nữ phụ mau uống đi, uống xong cái tình cổ này thì sẽ phải thay nữ chính của chúng ta bị nam chính đem đi tặng cho đám quyền quý, lúc đó nam chính mới có thể thăng quan tiến chức được!] [Tuy nữ phụ là con gái phú thương, diện mạo cũng chẳng đẹp đẽ gì, nhưng chỉ cần có cái mẫu cổ này, bất kỳ nam nhân nào nhìn thấy cũng đều sẽ yêu nàng ta, bám lấy nàng ta không rời!] [Nữ chính của chúng ta tuy là thiếp thất xuất thân từ chốn lầu xanh, nhưng nàng ấy “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, cái khổ duy nhất là quá dễ lọt vào mắt xanh của kẻ khác. Nam chính sao nỡ để nàng ấy đi hầu hạ nam nhân khác được, chỉ đành để nữ phụ đi thôi.] [Vừa có thể bảo vệ người phụ nữ mình yêu, vừa có thể thăng quan, đúng là nhất tiễn hạ song điêu mà!]Bàn tay ta khựng lại trong giây lát. Giây tiếp theo, ta bóp chặt miệng gã đàn ông trước mặt, dốc thẳng chén rượu vào họng hắn!
Hắn trợn tròn mắt, nước mắt bị sặc chảy ra giàn dụa! Đám bình luận kia cũng ngây người luôn rồi:
[Á á á —— Nữ phụ, ngươi đang làm cái quái gì thế!] [Đó là mẫu cổ dùng để thu hút nam nhân mà, sao ngươi dám để nam chính uống hả?]1
Ta vốn là thiên kim tài phiệt ở thế kỷ 21, vì tính tình quá mức kiêu ngạo hống hách nên bị kẻ xấu thuê xe đâm c/h/ế/t.
Vừa tỉnh lại đã nhập vào thân xác nữ nhi phú thương này. Ta vốn thấy rất vui vẻ, dù sao sở trường của ta là việc làm con gái nhà giàu mà.
Thế nhưng không ngờ nguyên chủ lại là một kẻ nhu nhược, trước khi ta đến đã bị ả thiếp thất của tra nam là Liễu Ngọc Nương dìm c/h/ế/t dưới hồ.
Đến giờ ta mới biết, ả chính là nữ chính mà đám bình luận kia nhắc tới. Còn ta là nữ phụ, là bia đỡ đạn, là món đồ chơi có thể bị đem đi tặng tới tặng lui.
Tên tra nam Chu Hành bị ả dùng đủ mọi cách xúi giục không cho hắn chạm vào ta, bởi vậy thành hôn đã ba tháng mà chúng ta vẫn chưa viên phòng.
Chuyện viên phòng hay không ta đương nhiên chẳng bận tâm, dù sao ta mới xuyên tới một tháng, cũng không muốn có kẻ đến làm phiền mình.
Chẳng ngờ hôm nay Chu Hành đột nhiên đến phòng ta, vẻ mặt đầy chân thành mà nói rằng:
“Khanh Khanh, dạo gần đây công vụ quá bận rộn, ta lại phải bôn ba khắp nơi, cũng vì muốn Chu gia có thể đứng vững hơn ở kinh thành, không còn phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, cũng là muốn kiếm cho nàng chút thể diện.”
“Dẫu sao tuy ta là quan kinh thành, nhưng cũng chỉ là một Ngự sử Trung thừa nhỏ bé. Chính vì thế mà đã làm lỡ đêm đại hỷ của chúng ta, hôm nay ta tới đây để tạ lỗi với nàng, uống bù một chén rượu giao bôi, từ nay về sau chúng ta sẽ là phu thê thực thụ.”
Ta vốn còn cảm thấy lời hắn nói cũng có lý. Tuy ta có tiền, nhưng cũng muốn hắn kiếm cho ta cái danh hiệu Cáo mệnh phu nhân để chơi đùa một chút. Như vậy khi ra ngoài dự yến tiệc cũng không cần nhìn sắc mặt đám quý nữ thế gia. Thế nhưng ngay lúc định uống, những dòng bình luận kia lại xuất hiện!
Hóa ra hắn lại mang tâm tư đó, muốn coi ta như món hàng đem tặng đi để tự mình đổi lấy thể diện sao? Đã vậy còn không nỡ hy sinh người phụ nữ mình yêu nên mới đem ta ra làm vật tế? Vậy thì ta đành để hắn tự mình tận hưởng “chuyện tốt” này vậy!
“Ư… ư…”
Nước mắt Chu Hành vẫn chưa ngừng rơi, rượu chảy ra từ khóe miệng hắn, trông vô cùng nhếch nhác.
Ta dùng sức ấn hắn ngửa ra sau, cố gắng không để lãng phí thêm giọt rượu nào. Dù sao thì mẫu cổ cũng là thứ tốt, lãng phí một giọt cũng là phí phạm của trời!
2
Đám bình luận kia đang điên cuồng chửi bới ta.
“Khụ khụ khụ ——”
Sau khi đổ hết chén rượu, ta mới buông Chu Hành ra. Hắn vỗ ngực ho lấy ho để, ngón tay chỉ về phía ta run bần bật.
“Thẩm Khanh Khanh, ngươi… ngươi dám đối xử với ta như thế!”
Nói xong, hắn bất chấp tất cả thò tay vào họng, mưu đồ muốn nôn ra.
“Oẹ ——”
Đáng tiếc chỉ là nôn khan, chẳng có thứ gì trôi ra cả. Ta đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn hắn, không hề tiến lại gần dù chỉ nửa bước. Đợi đến khi hắn vùng vẫy tới mức kiệt sức ngồi bệt xuống đất, hắn lại hùng hổ mắng nhiếc ta:
“Ngươi chán sống rồi sao? Trước đây tuy ta không đoái hoài gì tới ngươi, nhưng cũng chưa từng bạc đãi ngươi. Ta chịu cưới ngươi đã là cho ngươi cái mặt mũi lớn bằng trời rồi, ngươi vậy mà dám làm thế với ta! Từ hôm nay trở đi, ngày lành của ngươi chấm dứt rồi!”
Ta cười khẩy: “Nếu không phải nể mặt hai mươi vạn lượng vàng ròng mà phụ thân ta đưa cho, liệu ngươi có chịu cưới ta không? Đừng có nói như thể đang ban ơn cho ta vậy. Nếu không có đống của hồi môn đồ sộ của ta cộng thêm việc cha ta bỏ tiền ra lo lót khắp nơi, thì với cái chức quan hiện tại, ngươi nằm mơ cũng chẳng có đâu!”
“Ta khuyên ngươi sau này đừng có chọc vào ta, nếu không ngày lành của ngươi mới là thứ chấm dứt đấy!”
Mặt Chu Hành trong nháy mắt đỏ như gan lợn, hắn bật dậy định giơ tay tát vào mặt ta. Ta lập tức gọi lớn: “Lâm Việt!”
Một luồng gió lướt qua, cổ tay Chu Hành ngay lập tức bị chế ngự!
“Chát!”
Một cái tát nảy lửa của ta giáng thẳng xuống mặt Chu Hành! Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
“Ngươi ——”
“Chát!”
“Ta ——”
“Chát!”
Hắn liên tiếp ăn ba cái tát của ta, gò má ngay lập tức sưng đỏ lên trông thấy.
