Sau lần thứ chín mươi chín bắt quả tang Lục Chẩm Uyên ngoại tình, anh ta vì muốn trả thù tôi nên đã cố ý l/ê/n g/i/ư/ờ/n/g với cô em giả mạo kia.
Lúc bị tôi chặn ngay tại trận, khuôn mặt anh ta chẳng có lấy một tia hối lỗi, ngược lại còn lộ vẻ xấu xa một cách thản nhiên. Anh ta bảo: “Lâm Ý Hy, mùi vị của em gái cô so với cô thì tuyệt hơn nhiều đấy.”
Ở kiếp trước, vừa nghe thấy câu nói đó là tôi hoàn toàn sụp đổ, làm loạn đến mức trời đất đảo điên. Tôi đã tung ảnh nóng của hai kẻ đó cho cả thế giới xem.
Vì không chịu nổi sự nhục nhã nên Lục Chẩm Uyên cuối cùng cũng ly hôn với tôi. Ba mẹ cũng vì thế mà hoàn toàn thất vọng, nhẫn tâm đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi cứ ngỡ cuộc đời mình từ đó sẽ khởi sắc, nhưng thực tế nghiệt ngã đã dạy cho tôi một bài học làm người nhớ đời. Suốt mười tám năm lăn lộn ở vùng nông thôn nghèo khó khiến tôi không có lấy một kỹ năng sinh tồn, kể cả khi đã được nhận lại về gia đình hào môn.
Cộng thêm sự trả thù tàn độc của nhà họ Lục, tôi phải sống trong cảnh đói khát bần cùng, để rồi vài năm sau thì chết vì căn bệnh ung thư quái ác.
Trong khi đó, thiên kim giả lại thuận lợi gả cho Lục Chẩm Uyên, trở thành một phu nhân quyền quý trong giới thượng lưu.
Còn tôi – người vợ cũ chính thất – lại trở thành trò cười cho thiên hạ đàm tiếu không thôi.
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy mình quay trở lại đúng cái ngày anh ta và thiên kim giả kia đang m/â/y m/ư/a trên giường.
1
“Hy Hy, sao con còn đứng ngây ra đó? Mau xông vào xem con tiện nhân bên trong là ai đi chứ!”
Mẹ tôi sốt sắng thúc giục bên tai, vẻ mặt đầy lo lắng như thể đang hết lòng nghĩ cho tôi vậy.
Nhưng chỉ cần bình tĩnh suy xét lại là rõ rành rành, màn kịch bắt gian này vốn là do hai mẹ con họ cùng nhau dàn dựng mà ra. Kiếp trước, rõ ràng tôi đang đi du lịch, vậy mà mẹ lại đặc biệt đến báo tin cho tôi.
Lúc đó tôi giận dữ đến mất trí, lập tức lao về nhà rồi lao vào xâu xé với bọn họ. Lục Chẩm Uyên đã ra tay đánh tôi, khiến tôi bị sảy thai ngay tại chỗ.
Tuy đau lòng nhưng mẹ tôi lại không đưa tôi đi bệnh viện ngay lúc đó. Cứ như thế, dưới sự dung túng của mẹ ruột, tôi mất đi đứa con, mất luôn cuộc hôn nhân và cả tuyến phòng thủ cuối cùng để bảo vệ bản thân.
Tôi nhắm nghiền đôi mắt đang nóng rực, cố đè nén nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực rồi dứt khoát quay người bỏ đi. Kiếp này tôi đã nhìn thấu tất cả rồi, yêu hay không chẳng còn quan trọng nữa, tiền bạc mới là thứ đáng tin nhất.
Thấy tôi dửng dưng bỏ đi, ánh mắt mẹ hiện lên vẻ ngỡ ngàng xen lẫn bàng hoàng. Bà ta nghiến răng rồi đột ngột lao tới đẩy mạnh cửa phòng ngủ ra.
Một tiếng hét thét chói tai vang lên ngay sau đó. Lâm Khả Nhu hốt hoảng kéo chăn che chắn, nước mắt rơi lã chã nức nở: “Mẹ ơi, con… con uống quá chén nên không cố ý đâu…”
Mẹ tôi giả vờ sững sờ, lao đến vừa mắng vừa khóc rồi chỉ tay vào đầu cô ta mà mắng nhiếc thậm tệ. Lục Chẩm Uyên chẳng chút hoảng loạn, anh ta thong thả thắt lại thắt lưng rồi tiện tay châm một điếu thuốc.
Anh ta nhìn tôi với giọng điệu đầy mỉa mai: “Lần này, cô lại định làm gì đây?”
Tôi nhớ lần đầu tiên, tôi đã cắt phăng mái tóc của kẻ thứ ba. Lần thứ hai, tôi rạch nát khuôn mặt cô thư ký của anh ta. Lần thứ ba, tôi thậm chí còn quậy banh công ty, khiến cổ phiếu ngày hôm đó sụt giảm thê thảm.
Chẳng nhớ nổi đã bao nhiêu lần như vậy nữa, tôi chỉ nhớ bản thân khi đó có chất giọng khản đặc vì gào thét và một khuôn mặt dữ tợn như ác quỷ. Đến mức mỗi khi thấy tôi, mọi người đều mỉa mai châm chọc: “Kìa, mụ đàn bà điên lại đi bắt gian nữa kìa.”
Thế nhưng Lục Chẩm Uyên lại càng lúc càng quá đáng hơn. Còn kiếp này, tôi hoàn toàn từ bỏ anh ta rồi, tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên và thoải mái.
Bỗng nhiên, Lâm Khả Nhu run rẩy quỳ sụp xuống trước mặt tôi khóc lóc: “Chị ơi, tất cả là lỗi của em, chị đừng trách anh rể, có trách thì hãy trách em đây này.”
Cô ta tỏ ra đáng thương như thế, yếu đuối như thế, nhưng lại đang dốc hết sức để bảo vệ một người đàn ông. Quả nhiên, vẻ mặt Lục Chẩm Uyên hơi dao động, ánh mắt nhìn tôi càng thêm khó đoán.
“Lâm Ý Hy, chuyện này là do tôi…” Không đợi anh ta nói hết câu, tôi đã đột ngột ngắt lời.
“Không có việc gì thì tôi đi trước đây, sắp đến giờ tôi hẹn với bạn rồi.” Dứt lời, tôi vờ như không thấy khuôn mặt đang ngây dại của Lục Chẩm Uyên, dứt khoát quay lưng rời đi.
Mẹ tôi hốt hoảng định đuổi theo nhưng tôi đã phóng xe đi mất từ lâu, bỏ lại bà ta đứng ngơ người tại chỗ vì không ngờ tới phản ứng này của tôi.
2
Hôm đó tôi tỏ ra rất biết điều khi để lại cho Lục Chẩm Uyên đủ thời gian để xử lý đống hỗn độn kia. Mãi đến một giờ sáng, tôi mới thong dong trở về nhà.
Nhưng vừa mở cửa, Lục Chẩm Uyên đã đứng đó với khuôn mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào tôi.
“Cô đã đi đâu vậy? Sao tôi gọi cho cô mười mấy cuộc điện thoại mà không bắt máy?” Anh ta gằn giọng hỏi.
Cánh tay đang giơ lên định che miệng ngáp của tôi khựng lại, tôi nhàn nhạt đáp: “Tôi đi mua sắm với bạn.”
Lục Chẩm Uyên lộ vẻ khó tin, ánh mắt dò xét không rời khỏi mặt tôi. Anh ta cứ ngỡ tôi sẽ khóc lóc, làm loạn, thậm chí là đòi sống đòi chết, chẳng thể ngờ rằng tôi lại thảnh thơi đi chơi bời hưởng thụ.
“Rốt cuộc cô lại đang định giở trò gì nữa đây?” Anh ta nghiến răng hỏi tiếp.
“Dù sao Lâm Khả Nhu cũng là em gái cô, cô nên có chút lòng tốt, đừng đi hãm hại một cô gái vô tội như vậy.” Tôi lắc đầu, giọng điệu vô cùng bình thản đáp lại.
“Cô ta là em gái tôi, tôi sẽ không làm gì cô ta đâu.” Nói được một nửa, tôi sực nhớ ra điều gì đó liền nhắc nhở thêm: “Cô ta bệnh rồi, chắc là do bị dọa sợ đấy, ngày mai anh nên đi thăm cô ta đi.”
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Giọng nói của Lục Chẩm Uyên như bị bóp nghẹt nơi cổ họng: “Cô bảo tôi đi thăm cô ta sao?”
Tôi biết anh ta đang sửng sốt vì điều gì. Trước đây, đừng nói là chủ động đẩy anh ta đến với người đàn bà khác, kể cả khi thấy anh ta nói với ai thêm vài câu, tôi cũng sẽ tra hỏi suốt ba ngày như một kẻ tâm thần.
Giờ nghĩ lại, đúng là điên thật mà. Cổ tay bị siết chặt, Lục Chẩm Uyên nhìn tôi với vẻ không thể hiểu nổi, giọng nói thậm chí còn hơi run rẩy: “Lâm Ý Hy, rốt cuộc cô bị làm sao vậy?”
Tôi gạt tay anh ta ra, thái độ từ đầu đến cuối vẫn luôn bình hòa: “Không có gì đâu, anh đừng suy nghĩ nhiều quá.”
Chơi cả ngày tôi đã thấm mệt rồi, chưa kể trong bụng còn đang mang thai nữa. Lục Chẩm Uyên với khuôn mặt xanh mét đuổi theo sau tôi, nhưng ngay khi tay anh ta định chạm vào tôi thì chuông điện thoại chợt reo lên liên hồi.
Vừa bắt máy, tiếng khóc thê lương của mẹ tôi đã truyền ra ngoài: “Khả Nhu tự tử rồi! Không biết ai đã tung ảnh nóng trên giường của hai đứa lên mạng, nó suy sụp nên đã uống thuốc ngủ quá liều!”
Lục Chẩm Uyên đột ngột nhìn tôi bằng ánh mắt hung tàn. Tôi hơi sững sờ, kiếp trước đúng là tôi có làm việc này thật, nhưng kiếp này thì chuyện đó liên quan gì đến tôi đâu chứ?
Chẳng đợi tôi giải thích, anh ta lôi xềnh xệch tôi lên xe mà chẳng hề để tâm đến sự chống cự của tôi. Vừa đến bệnh viện, mẹ tôi đã quỳ sụp xuống trước mặt tôi.
Khuôn mặt bà ta đầy vẻ cầu xin vì quá xót xa cho con gái cưng: “Mẹ lạy con, coi như mẹ cầu xin con, con nhường Lục Chẩm Uyên cho em gái con có được không? Em con tội nghiệp quá rồi.”
Nhìn sự thiên vị không hề che giấu của mẹ ruột, trái tim tôi vẫn không kiềm chế được mà nhói lên từng cơn đau đớn. Không phải người đáng thương nhất chính là tôi sao?
Từ nhỏ đã bị bế nhầm, phải lăn lộn vật lộn để lớn lên ở vùng nông thôn nghèo khó. Bốn tuổi tôi đã phải leo lên bếp học nấu cơm, hễ có chút không vừa ý là cái tát của mẹ nuôi lại giáng xuống mặt.
Mười hai tuổi phải bỏ học để vào xưởng dệt, ngón cái và ngón trỏ bị máy nghiền qua, để lại thương tật vĩnh viễn trên tay. Thế mà ngày đầu tiên được nhận lại, mẹ tôi lại lộ vẻ ghét bỏ rồi nghi ngờ hết lần này đến lần khác: “Đây thật sự là con gái chúng ta sao? Sao nó lại quê mùa như thế này?”
Tiếng khóc lóc của mẹ kéo tôi về với thực tại, tôi chậm rãi nhìn sang Lục Chẩm Uyên, phát hiện anh ta cũng đang nhìn chằm chằm vào mình. Có vẻ như anh ta cũng đang mong chờ câu trả lời từ tôi.
Tôi mỉm cười, một lần nữa nhìn thẳng vào mẹ: “Tất nhiên là được rồi, ngoại trừ tờ giấy đăng ký kết hôn không thể đưa cho cô ta, còn lại Chẩm Uyên có thể ở bên cạnh Khả Nhu suốt đời.”
Vẻ mặt mẹ tôi khựng lại trong giây lát. Còn Lục Chẩm Uyên thì bước tới, túm lấy cánh tay đẩy mạnh tôi vào tường.
“Cô tự mình làm sai chuyện, giờ lại lấy tôi ra để gán nợ sao?” Anh ta gầm lên.
“Lâm Ý Hy, trong lòng cô thì rốt cuộc tôi tính là cái thá gì hả?” Tiếng gào thét của anh ta nổ tung bên tai tôi, đến cuối cùng giọng điệu lại mang theo sự nghẹn ngào.
Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh ta, tôi cảm thấy vô cùng khó hiểu. Chẳng lẽ đây không phải là điều anh muốn hay sao?
Từ trước đến nay, Lục Chẩm Uyên luôn không hài lòng với cuộc hôn nhân này, lúc nào cũng chê tôi thô kệch, quê mùa. Tuy cưới tôi về, nhưng anh ta vẫn không ngại ăn chơi bên ngoài. Vậy mà giờ lại bày ra bộ dạng này, rốt cuộc là sao chứ?
