2026-04-04 – 27

BÀ CHỊ NÀY LÀ TÀ TU HÀNG THẬT GIÁ THẬT NHA, BẢ QUẬY THIỆT Á :))) KHÔNG BIẾT CHỦ THẦN LÀ AI MÀ TỰ NHIÊN CHO BẢ XUYÊN KHÔNG NỮA

Tôi là đại lão tà tu, kẻ đứng đầu chúng ma.

Vì sống quá thất đức nên tôi bị thiên lôi đánh cho một nhát, xuyên không vào một cuốn truyện “Thật giả thiên kim”, trở thành cô con gái thật bị cả nhà ghét bỏ.

Hệ thống bảo: [Chỉ cần tìm cách khiến cả nhà và nam chính phải hối hận, chán ghét thiên kim giả là cô có thể quay về thế giới cũ.]

Thế là, khi thiên kim giả vu khống tôi trộm dây chuyền, anh trai gào lên rằng dù có phải đào sâu ba thước cũng phải tìm cho ra bằng được.

Tôi trực tiếp lái máy xúc đến, san phẳng luôn căn biệt thự của nhà họ Hàn.

Thiên kim giả ngơ ngác hỏi: “Ủa???”

Tôi thản nhiên đáp: “Thì đây chính là đào sâu ba thước theo ý anh ta còn gì.”

Lúc nam chính ép tôi ký bản nhận tội thay cho thiên kim giả, bắt tôi phải ngồi tù ba năm.

Tôi trực tiếp điều máy bay đến, thả bom nổ tung luôn nhà hắn ta.

Nam chính trợn mắt: “Ê???”

Tôi nhún vai đáp: “Bản nhận tội mất rồi, thế là chẳng ai cần phải đi tù nữa nhé.”

Đến lúc thiên kim giả cần thay thận, tôi trực tiếp nhốt cả nhà vào hầm ngầm.

Cả nhà run rẩy hỏi: “???”

Tôi cười toe toét bảo: “Chẳng phải là muốn hiến thận sao? Ở đây có sáu quả cật, bao ăn bao đủ.”

Nửa tháng sau, tất cả bọn họ đều hối hận đến xanh mặt.

1

Tôi vốn là kẻ đứng đầu giới tà tu, nhưng vì quá thiếu đạo đức nên bị Chủ thần lưu đày ra biên giới.

Đến khi tỉnh táo lại, tôi đã thấy mình đang đứng giữa một bữa tiệc xa hoa, trong đầu bỗng vang lên tiếng của hệ thống.

[Chào mừng ký chủ, tôi là 001, hệ thống phục vụ riêng cho cô.] [Hiện tại cô đang là thiên kim thật vừa được đón về, nhưng lại là nữ chính trong một câu chuyện bi kịch.]

Hệ thống nói tôi chỉ cần khiến cả gia đình và nam chính phải hối hận vì đã làm tổn thương mình, đồng thời chán ghét thiên kim giả là có thể trở về thế giới cũ.

Hệ thống giới thiệu rằng tôi bị bảo mẫu ở nông thôn tráo đổi, bị mụ ta hành hạ suốt 18 năm mới được đón về nhà họ Hàn – gia đình giàu nhất thành phố A.

Thế nhưng chờ đợi tôi không phải là sự bù đắp, mà là những màn hãm hại liên tiếp của thiên kim giả.

Cả cha mẹ, anh trai và vị hôn phu đều dùng lời cay nghiệt đối xử với tôi.

Cuối cùng, tôi mắc bệnh nan y rồi chết trong cô độc.

Đợi đến khi tôi chết đi, bọn họ mới điên cuồng hối hận và đuổi thiên kim giả ra khỏi nhà.

Hệ thống còn chưa giới thiệu xong thì tôi đã bị ai đó hất nguyên ly rượu vang vào người.

Chất lỏng màu đỏ sẫm dính nhớp chảy dọc theo lọn tóc, thấm đẫm bộ lễ phục tơ tằm quý giá của tôi.

Tôi nheo mắt, đưa tay vuốt mặt một cái cho tỉnh táo.

“Chị ơi, em xin lỗi, em không cố ý đâu.”

Trước mặt tôi là một thiếu nữ mặc váy hồng, lông mày thanh tú, vẻ mặt vô cùng đáng thương, tay vẫn còn cầm chiếc ly không.

Tôi cúi đầu nhìn cô em giả mạo chỉ cao đến ngực mình.

Cô ta lùn thật đấy, để tưới được rượu lên đầu tôi, chắc hẳn cô ta đã phải đứng hẳn lên ghế.

Chẳng lẽ đây chính là quy tắc “vô tội” của thế giới này sao?

Hiểu ra vấn đề, tôi tiện tay cầm lấy một chai rượu vang bên cạnh, khui nắp rồi dứt khoát dội ngược lại lên đầu cô ta.

Cô ta hét lên chói tai nhưng vẫn đứng chôn chân tại chỗ.

Tôi dội thêm chai nữa, cô ta vẫn hét, vẫn không nhúc nhích.

Tôi cứ thế dội tiếp, cô ta cũng cứ thế gào lên.

Tôi dội đến mức sảng khoái, thầm nghĩ: “Vui thật đấy, khà khà.”

Khách mời xung quanh đều kinh hãi, bắt đầu xì xào bàn tán về tôi.

Đến khi dưới chân chất đầy mười mấy vỏ chai rượu, con “gà gào thét” kia cuối cùng cũng chờ được vị thần bảo hộ của mình.

Một gã thanh niên mặt đầy giận dữ lao tới đẩy mạnh tôi ra.

Hắn ôm lấy cô em giả mạo ướt sũng vào lòng rồi giáng cho tôi một cái tát nảy lửa:

“Hàn Kiến Tinh! Đồ khốn khiếp có mẹ sinh không có mẹ dạy! Mau xin lỗi Tuyết Nhi ngay, nếu không tôi sẽ đuổi cô khỏi nhà họ Hàn!”

Tôi sờ sờ gò má, tỉnh bơ đáp: “Tôi cũng không cố ý mà.”

Cả sảnh tiệc im phăng phắc, ai nấy đều trợn tròn mắt nhìn tôi bằng ánh mắt kinh hãi.

Mọi người dường như cảm thấy mông lung như thể thế giới quan vừa bị sụp đổ.

Hệ thống vội vàng nhảy ra nhắc nhở: [Ký chủ đừng đùa nữa! Đó là anh trai cô đấy!] [Cô mà cứ chọc tức hắn, lát nữa đến đoạn thiên kim giả vu khống cô trộm dây chuyền, hắn sẽ đánh cô thê thảm hơn cho xem!]

2

Quả nhiên, giây tiếp theo thiên kim giả đã sụt sùi khóc lóc.

“Chị ơi, em biết là em sai khi đã chiếm mất tình yêu của cha mẹ và anh trai suốt bao năm qua.”

Cô ta bảo mình nợ tôi rất nhiều, muốn tôi đánh mắng thế nào cũng được.

“Nhưng sao chị lại nỡ trộm mất sợi dây chuyền bà ngoại tặng em trước lúc lâm chung chứ?”

Cô ta rúc vào lòng anh trai tôi, khóc như thể cha chết mẹ héo, đôi vai run rẩy đầy tội nghiệp.

“Chị lấy ra đi, em sẽ không nói gì đâu. Cầu xin chị, đó là kỷ vật duy nhất bà ngoại để lại cho em, chị trả lại cho em có được không?”

Tiếng bàn tán xung quanh lại râm ran như ong vỡ tổ.

Có người bảo: “Thật là ghê tởm, đến cả di vật của người quá cố cũng trộm, bộ túng quẫn đến mức đó rồi sao?”

Có kẻ lại nói Tuyết Nhi quá lương thiện nên mới bị loại dã chủng vừa được đón về này bắt nạt.

“Cái cô này tư cách kém cỏi thật, chắc là thói hư tật xấu học ở nông thôn đã ngấm tận xương tủy rồi.”

“Sao lại đón cô ta về làm gì, loại người này nên để mặc cho tự sinh tự diệt ở dưới quê đi cho rảnh nợ.”

Cơn giận của anh trai tôi đã bùng lên đến đỉnh điểm.

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét tột cùng:

“Hàn Kiến Tinh! Đồ ăn cắp rẻ tiền! Có nghe thấy không? Mau giao sợi dây chuyền của Tuyết Nhi ra đây! Ngay lập tức!”

Hắn gào lên đến mức nổi cả gân xanh trên cổ.

Hắn dọa rằng: “Nếu không, hôm nay dù có phải đào sâu ba thước, tôi cũng phải lôi nó ra cho bằng được!”

Tai tôi nhạy bén bắt được từ khóa quan trọng.

Đào sâu ba thước sao?

“Chờ một chút.” Tôi giơ tay ra hiệu dừng lại.

Tôi thản nhiên bảo: “Để tôi đi đào sâu ba thước tìm cho anh xem.”

Thiên kim giả và anh trai tôi cùng đồng thanh thốt lên: “Cái gì?”

Nhưng khi họ nhìn lại thì tôi đã biến mất khỏi chỗ cũ như thể vừa bốc hơi vào không trung vậy.

Một lát sau, tôi trực tiếp lái một chiếc máy xúc tiến vào, phía sau là một hàng dài máy xúc được xếp ngay ngắn.

Tôi hỏi: “Hệ thống, trong cửa hàng có gì bán không?”

Hệ thống nhanh chóng trả lời rằng có đủ loại thuốc làm đẹp và thuốc khiến cơ thể trở nên quyến rũ.

“Tôi không cần mấy thứ đó, tôi muốn mua thuốc nổ giá 10 xu kia kìa.”

Hệ thống lặng thinh một hồi rồi mới hỏi liệu tôi có phải là người bình thường không.

Dù lầm bầm nhưng nó vẫn giúp tôi mua thứ đó.

Im lặng một chút, nó lại bổ sung thêm điều khoản miễn trừ trách nhiệm vì vật phẩm này có độ nguy hiểm cao.

Tôi bảo đã rõ, sau đó dẫn theo đoàn máy xúc rầm rộ bắt đầu khởi công.

Trong sảnh tiệc, đèn chùm pha lê vẫn lung linh tỏa sáng.

Lâm Tuyết Nhi đã thay một bộ váy ren trắng tinh khôi, cô ta dựa dẫm vào anh trai tôi với dáng vẻ yếu đuối.

“Anh trai đừng giận nữa.” Giọng cô ta ngọt lịm.

Cô ta bảo chắc là tôi chỉ nghĩ quẩn trong chốc lát thôi, có lẽ giờ tôi đã biết sai rồi nên mới không dám quay lại.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.