“Còn bao xa nữa mới tới đỉnh núi?”
“Sắp đến chưa nhỉ?”
“Còn phải leo bao nhiêu phút nữa nhỉ?”
“Đã đi được 1 nửa đường chưa, lâu quá!”
Trong những chuyến leo núi cùng các khách hàng của Tâm lý NHC, gần như đoàn nào cũng có một khoảnh khắc giống nhau. Đó là lúc mọi người bắt đầu mệt.
Có người đi chậm lại.
Có người muốn bỏ cuộc.
Và những câu hỏi quen thuộc xuất hiện:
“Còn bao xa nữa mới tới đỉnh núi?”
“Đã đi được 1 nửa đường chưa, lâu quá!”
Lúc đó, điều Duyên và các chuyên gia tâm lý tại NHC thường nói với các bạn:
Đừng quá quan tâm còn bao xa nữa.
Hãy chỉ tập trung vào hơi thở và bước chân của mình.
Bởi vì theo tâm lý học, khi bạn nghĩ về một chặng đường còn rất dài phía trước, não sẽ kích hoạt trung tâm lo âu (amygdala). Cơ thể bắt đầu cảm thấy quá tải và mệt nhanh hơn.
Nhưng khi bạn quay lại với bước chân hiện tại, tập trung vào nhịp thở và từng bước đi, vùng não kiểm soát sự tập trung và bình tĩnh sẽ hoạt động mạnh hơn.
Tâm trí bớt dao động.
Năng lượng không còn bị phân tán.
Và kỳ lạ thay…
bạn lại thấy mình khỏe hơn.
Ngoài ra, có 2 câu hỏi mà Duyên cũng thường đặt ra cho những ai đang muốn bỏ cuộc giữa chừng:
1- Nếu em đi tiếp và lên đến đỉnh núi cùng mọi người, em sẽ nhận được điều gì?
2- Và nếu em dừng lại ở đây, em sẽ bỏ lỡ điều gì?
Rất nhiều người sau khi nhìn lại hai câu hỏi này đã có thêm động lực để vượt qua tiếng nói nhỏ của bản thân để thực sự hoàn thành hành trình, đến đích, ăn mừng chiến thắng cùng mọi người.
Và bạn biết không, sở dĩ bạn có thể lên đến đỉnh núi không phải nhờ một bước chân thật dài, mà là nhờ rất nhiều bước chân nhỏ — và mỗi bước chân ấy đều được đi trong sự tỉnh thức và lựa chọn.
——————————-
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)
