2026-03-31 – 95

BẠN ĐANG ĐỂ NỖI SỢ HÃI HAY TÌNH YÊU DẪN DẮT CUỘC SỐNG CỦA BẠN?
Có bao giờ bạn đứng trước một chuyến đi: leo núi, vào rừng, hay chỉ đơn giản là rời khỏi vùng quen thuộc và trong đầu vang lên một “tiếng nói nhỏ”:

“Ôi mình yếu lắm…”
“Mình say xe lắm, không đi xa được…”
“Mình leo không nổi đâu…”
“Mình sẽ bỏ dở giữa chừng…”
“Mình sẽ bị mọi người chê vì không leo được”
“Mình không quen ai… liệu có lẻ loi không?”

Nghe rất thật, rất hợp tình, hợp lý.
Bởi vì lúc này, não bộ của bạn đã dùng những dữ liệu cũ, những trải nghiệm trong quá khứ để quyết định cho hiện tại và tương lai.
Ở trong quá khứ, có thể bạn đã từng trải qua những tình huống tương tự.
Bạn có thể đã nghe ai đó nhận xét về mình… và dần tin rằng điều đó là đúng.
Bạn cũng có thể tự gắn cho mình những “nhãn mác” sau mỗi lần trải nghiệm không trọn vẹn.

Và rồi, theo thời gian, những suy nghĩ ấy trở thành niềm tin giới hạn — âm thầm chi phối lựa chọn và hành động của bạn.

Để rồi, thay vì để tình yêu hay những mục tiêu tốt đẹp dẫn đường,
bạn lại vô thức để nỗi sợ và những niềm tin giới hạn cầm lái… lặng lẽ nhào nặn hiện tại và cả tương lai.

🌿 Một cách nhìn rất quan trọng (giúp bạn “gỡ” những niềm tin giới hạn đó):

Thay vì nghĩ:

“Mình không đi được”

Bạn thử đổi thành:

“Một phần trong mình đang sợ mình không đi được”

👉 Sự khác biệt:

Câu 1 = bạn đồng nhất với nỗi sợ
Câu 2 = bạn tách mình ra khỏi nỗi sợ
và cho phép một phần khác trong bạn… có thể làm khác đi.
🌱 Và từ đây, bạn:
Đi… và rồi bạn nhận ra mình không yếu như mình nghĩ
Thử… và bạn thấy mình vẫn đang làm được từng chút một
Bước tiếp… và bạn bắt đầu cảm nhận rõ hơn sức bền của chính mình

👉 Và chính trong hành trình đó, một điều rất quan trọng sẽ xảy ra:

Những “niềm tin cũ” từng rất chắc chắn…
bắt đầu lung lay.

Bạn không còn tin tuyệt đối rằng:
“Mình không làm được” nữa

Bởi vì…
bạn vừa có một trải nghiệm mới để chứng minh điều ngược lại.

——————————-
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)

This entry was posted in . Bookmark the permalink.