2026-03-04 – 72

[Oneshot]

“Mau nói cho em biết. Bị em chơi sướng hơn hay bị thứ kia chơi sướng hơn?”
___________________

Hoàng Tinh đi công tác rồi.

Khâu Đỉnh Kiệt phải một mình cô đơn trong chính căn nhà của bọn họ đã ba ngày qua.

Hiện tại đã nửa đêm, ánh sáng từ đèn ngủ dịu nhẹ hắt lên một góc giường. Phần chăn bên cạnh phẳng lì, đèn ngủ bên ấy cũng không được bật lên.

Ban nãy hai người họ vừa gọi video cho nhau. Hoàng Tinh mặc sơ mi đen, cổ áo hơi mở, phía sau là một bức tường trắng. Hình như cậu lại bận việc, nói chưa được mấy câu đã vội vàng xin lỗi rồi tắt máy.

Màn hình liền tối đen.

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn điện thoại thêm vài giây, sau đó mới tùy tiện đặt xuống một bên. Anh biết nhóc con nhà mình đang bận, công tác không thể lơ là.

Khâu Đỉnh Kiệt hiểu hết. Nhưng hiểu là một chuyện, còn tủi thân lại là chuyện khác.

Anh nhớ Hoàng Tinh, muốn được nhìn thấy cậu, muốn được cậu ôm lấy mình.

Khâu Đỉnh Kiệt lăn qua lăn lại trong chăn, chiếc giường ba ngày qua chỉ có một người cô đơn nằm lên, có hơi lạnh lẽo hơn bình thường. Không có thân nhiệt kia kề sát, không có cánh tay vô thức kéo anh vào lòng lúc nửa đêm.

Anh với tay kéo chiếc áo ngủ còn vương lại mùi hương của người kia ôm vào lòng, vùi mặt vào lớp vải, hít một hơi sâu.

Trong đầu liền hiện lên hình ảnh vòng tay ấm áp kia siết chặt lấy mình mỗi đêm, giọng nói trầm thấp kề sát, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt.

“Còn một ngày nữa thôi…” Anh lẩm bẩm với chính mình.

Chỉ còn một ngày nữa, nhóc con kia sẽ mở cửa bước vào, vừa cười vừa dang tay rồi ôm chặt lấy anh.

Nghĩ đến đó, khóe môi Khâu Đỉnh Kiệt khẽ cong lên. Anh càng siết lấy chiếc áo của người kia vào lòng, cố tự dỗ mình chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng…

Lời nói dỗ dành ban nãy của Hoàng Tinh lại quanh quẩn trong đầu Khâu Đỉnh Kiệt.

[Khâu Khâu, em phải tắt máy rồi.]

[Đợi em thêm một chút nữa, về sẽ ôm anh thật chặt…] [Tạm biệt bảo bối, yêu anh.]

Giọng nói trầm thấp đầy tình ý của người kia cứ vang lên bên tai. Đối với người đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy, chỉ một chút dịu dàng như thế cũng đủ để châm mồi đốt lửa.

Càng nghĩ, cơ thể càng không nghe lời.

Dục vọng tích lại mấy ngày không được thỏa mãn, bắt đầu âm ĩ trỗi dậy. Khâu Đỉnh Kiệt siết chặt chiếc áo trong lòng hơn, vùi mặt vào lớp vải quen thuộc kia, hít sâu mùi hương vẫn còn vương lại trên đó. Hương gỗ nhè nhẹ chỉ thuộc riêng về cậu, khiến đầu óc anh có hơi chao đảo.

Khâu Đỉnh Kiệt nhắm mắt lại, tưởng tượng vòng tay kia đang thật sự ôm lấy mình, bụng dưới liền khẽ căng lên, đùi vô thức cọ vào nhau, tìm kiếm chút xoa dịu.

Trong chăn, một tay anh đã chậm rãi trượt xuống dưới lớp vải mỏng của quần ngủ, luồn vào trong, chạm vào nơi đã sớm có phản ứng mà hưng phấn ngẩng đầu lên của mình.

Anh mò lấy điện thoại đặt bên gối, bật lên đoạn video Hoàng Tinh đã gửi vào ban trưa.

Màn hình sáng lên trong bóng tối.

Giọng nói trầm thấp của người kia lập tức vang lên, gần đến mức như đang ở ngay sát bên tai anh. Cậu kể về những chuyện vụn vặt trong ngày, nói hôm nay ăn gì, gặp ai, rồi chậm rãi nói cậu nhớ anh thế nào.

Chỉ là một đoạn ghi hình đơn giản, vốn được quay để anh biết đối phương đang làm gì.

Vậy mà lúc này, từng chữ từng chữ lại trở thành thứ kích thích trực tiếp lên thần kinh.

Khâu Đỉnh Kiệt cắn nhẹ môi.

Bàn tay dưới chăn chuyển động càng nhanh, nhịp thở dần mất ổn định. Mỗi khi trong video vang lên hai tiếng “nhớ anh”, cơ thể anh lại run lên một chút, như thể người kia thật sự đang ghé sát tai thì thầm với anh.

Một đoạn video bình thường, vốn không hề mang ý nghĩa này. Nhưng giọng nói của Hoàng Tinh quá có sức sát thương. Vừa nghe liền khiến cả người anh mềm nhũn.

Khâu Đỉnh Kiệt có hơi xấu hổ vì những ý nghĩ dâm loạn của bản thân. Thế nhưng tay vẫn không dừng lại.

Căn phòng trong ánh đèn yếu ớt hiện tại phát ra từng tiếng thở dốc khe khẽ. Giọng nói dịu dàng kia vẫn tiếp tục vang lên, chậm rãi và kiên nhẫn, như đang thật sự ở bên cạnh người đang phát dâm trên giường.

Chỉ chạm vào phía trước là không đủ, Khâu Đỉnh Kiệt với lấy tuýp gel bôi trơn trên tủ đầu giường đổ đầy ra tay, sau đó lật chăn ra, nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần ngủ của mình.

Anh nằm ngửa, dạng rộng hai chân, một tay tuốt lộng gậy thịt phía trước, một tay mang theo chất lỏng trong suốt kia, đưa tới miệng huyệt chậm rãi xoa nắn.

Lỗ nhỏ đã mấy ngày không được chạm vào, bắt đầu khao khát mà mấp máy, nhanh chóng nuốt gọn một ngón tay đang tiến vào của anh.

“Ưm…” Khâu Đỉnh Kiệt không có ai ở cạnh ngay lúc này, càng không kiên dè mà dâm đãng rên rỉ.

Ngay sát bên tai, giọng nói trầm thấp của Hoàng Tinh vẫn đều đều vang lên trong điện thoại. Anh dâm loạn mà thở dốc, động tác ra vào bên dưới ngày càng nhanh. Lỗ nhỏ bị mở rộng đã nuốt được ba ngón tay thon dài, đang cực kỳ sung sướng mà hút lấy dị vật đang đâm chọc trong cơ thể.

Tiếng rên rỉ mê loạn trong phòng dần lấn át luôn cả giọng nói dịu dàng trong chiếc điện thoại kia. Một lúc sau, Khâu Đỉnh Kiệt tự mình chơi đùa với những ngón tay cũng có thể thỏa mãn mà bắn ra.

Anh nằm trên giường thở dốc sau cơn khoái cảm vừa rồi. Nhưng cơ thể đã quen ăn gậy thịt to lớn của người kia vẫn cảm thấy trống trãi…

Khâu Đỉnh Kiệt đỏ mặt, vươn tay mở ngăn tủ đầu giường, lấy một thứ khổng lồ hình trụ bên trong ra.

Là một dương cụ giả mà thanh niên kia đã từng dụ dỗ anh chơi qua.

Lúc ấy Khâu Đỉnh Kiệt mê man dưới thân Hoàng Tinh, ngoan ngoãn để cậu trói mình lại, sau đó liền bị thanh niên từ đâu lấy ra nó, banh rộng hai chân anh ra mà đâm vào, không cho anh phản đối, rồi nhìn anh bất lực giãy dụa với thứ to lớn lạnh lẽo ấy đến khi lỗ nhỏ bị kích thích tới sưng đỏ mới rút ra…

Khâu Đỉnh Kiệt sau đó đã giận dỗi mà không cho cậu chạm vào anh tận mấy ngày. Món đồ chơi dâm dục này cũng bị quăng vào tủ đến giờ mới được nhớ đến…

Khâu Đỉnh Kiệt nhịn xuống cảm giác xấu hổ của mình, cảm thấy hiện tại chỉ có bản thân anh, nên cứ thế mà dâm đãng phóng túng. Anh cho thân gậy khổng lồ kia vào miệng, say mê mà mút lấy nó, trong đầu lại tưởng tượng đến gậy thịt to lớn đầy mùi vị đàn ông của Hoàng Tinh.

Anh lần nữa mở rộng chân ra, miệng trên ngậm lấy gậy thịt giả mà liếm mút, miệng dưới vẫn được các ngón tay ra vào chăm sóc. Đợi đến khi gậy thịt đã được ngậm cho ướt nhem, Khâu Đỉnh Kiệt mới đem nó đâm vào cái lỗ nhỏ thiếu thao của mình, thỏa mãn mà rên rỉ càng to.

Công tắc được bật lên, tiếng “rè, rè” liền phát ra trong không gian yên tĩnh. Anh ngửa đầu, cổ áo mở rộng, yết hầu trượt lên xuống. Mái tóc hơi rối, vươn chút mồ hôi mỏng trên trán.

Khâu Đỉnh Kiệt thở gấp hơn, đùi khẽ run, thân người cong lên rồi lại hạ xuống theo từng nhịp xâm chiếm điên cuồng của món đồ chơi kia.

Bị đâm đến vừa sung sướng vừa choáng váng. Không biết qua bao lâu, anh liền bật ra một tiếng rên khàn khàn, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Các ngón tay siết chặt ga giường, toàn thân căng lên rồi thả lỏng. Sau đó chỉ còn lại tiếng thở dốc, rời rạc và ẩm ướt trong căn phòng yên tĩnh.

Ánh đèn ngủ vẫn yếu ớt chiếu sáng một góc phòng.

Khâu Đỉnh Kiệt nằm đó một lúc lâu, ánh mắt mơ màng nhìn lên trần nhà. Cơ thể vừa được thỏa mãn, nhưng khoảng trống bên cạnh vẫn lạnh lẽo như cũ.

Anh nghiêng người, kéo lấy chiếc áo và chiếc gối phía bên kia vào lòng, ôm chặt.

Nhóc con nhà anh đến tối hôm sau mới trở về, sau khi thức dậy rồi dọn dẹp những vết tích xấu hổ này vẫn chưa muộn…

Khâu Đỉnh Kiệt mang theo suy nghĩ như thể, mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ.

Lỗ nhỏ bên dưới vẫn còn ngậm chặt lấy dương cụ giả không buông, điện thoại vẫn còn phát ra giọng nói dịu dàng trầm thấp của người kia, được anh bật chế độ lặp lại, cứ thế mà tiếp tục vang lên trong màn đêm…

.

.

.

4 giờ sáng.

Cửa chính căn hộ khẽ “cạch” một tiếng bật mở.

Thanh niên mà Khâu Đỉnh Kiệt ngày nhớ đêm mong bỗng nhiên xuất hiện.

Hoàng Tinh đẩy cửa bước vào, động tác rất khẽ.

Chiếc vali lăn bánh trên sàn phát ra vài tiếng ma sát nho nhỏ, rồi nhanh chóng bị lớp thảm dày trong phòng khách nuốt trọn. Một chuyến đi dài làm cả người cậu phong trần mệt mỏi, nhưng bước chân vẫn không chậm lại. Trong đầu chỉ muốn nhanh chóng tiến vào phòng ngủ, ôm lấy người kia một cái thật chặt, hít lấy mùi hương gây nghiện trên cơ thể của anh.

Dù thế, nhưng vì sợ đánh thức Khâu Đỉnh Kiệt, nên Hoàng Tinh cũng chưa vội vào thẳng phòng ngủ. Cậu tiến vào nhà vệ sinh dành cho khách ở bên ngoài, sau đó cởi bỏ bộ đồ đầy bụi bậm trên người ra, để vòi nước rửa trôi hết thảy cảm giác dính nháp trên cơ thể.

Không lâu sau đó, tiếng nước chảy đã dừng lại. Hoàng Tinh nhanh chóng tắm xong, lau khô tóc sơ sài rồi thay vào một bộ đồ thoải mái. Cơ thể khi bước ra còn mang theo hơi ấm và mùi sữa tắm thoang thoảng.

Cậu đưa tay tắt đèn phòng tắm. Hành lang lại chìm vào bóng tối.

Hoàng Tinh nhẹ nhàng bước đến trước phòng ngủ, chậm rãi mở cửa ra.

“Cạch” một tiếng rất khẽ.

Người đang nằm nghiêng trên giường vẫn không hề hay biết mà ngủ ngon lành.

Cái chăn bị anh đạp xuống một nửa, ánh đèn ngủ vẫn còn bật, ánh sáng vàng dịu phủ lên cơ thể trắng nõn kia.

Hoàng Tinh vừa bước vào đã khựng lại, bàn tay đang đặt trên tay nắm cửa khẽ siết chặt.

Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc cậu trống rỗng vài giây.

Khâu Đỉnh Kiệt nằm nghiêng trên giường, cơ thể dâm loạn lõa lồ dưới ánh đèn, miệng dưới vẫn đang ngậm lấy món đồ chơi kia. Ga giường nhăn nhúm dưới thân anh, không khí trong phòng dường như vẫn còn vương lại dư vị nóng bỏng chưa tan đi…

Tất cả đều đập thẳng vào mắt của Hoàng Tinh.

Những tưởng hoàn thành tốt công tác, trở về sớm sẽ tạo bất ngờ cho anh. Cậu sẽ chui vào chăn, ôm anh từ phía sau, đánh thức anh bằng một nụ hôn nơi gáy.

Lại không nghĩ đến.

Người bị bất ngờ lại chính là cậu…

Ánh mắt Hoàng Tinh không thể rời khỏi mà nhìn chằm chằm vào cơ thể trần trụi của Khâu Đỉnh Kiệt.

Ba ngày xa cách, nhớ đến phát điên. Trong đầu luôn nghĩ không biết anh có ngủ ngon không, có ăn uống đầy đủ không, có nhớ đến cậu hay không…

Hiện tại đã biết rồi.

Hoàng Tinh từng bước tiến lại giường. Khi đến gần, thế nhưng vẫn còn bất ngờ khác dành cho cậu.

Khâu Đỉnh Kiệt đang ôm lấy áo ngủ và chiếc gối nằm của cậu vào lòng. Điện thoại trên đầu giường vẫn đang phát ra giọng nói trầm thấp quen thuộc, lặp đi lặp lại những lời yêu, những câu dỗ dành ban trưa.

Chính là giọng của cậu.

Hoàng Tinh trong lòng càng mềm hơn, ánh mắt nhìn anh lại càng nóng bỏng.

Trên người Khâu Đỉnh Kiệt hiện tại chỉ có một chiếc áo ngủ đã cởi hết cúc. Vạt áo lỏng lẻo trượt xuống sau lưng, nằm im trên giường, lộ ra đường cong eo nhỏ, săn chắc dưới ánh đèn.

Quần ngủ đã bị anh cởi bỏ, lẻ loi nằm trên sàn nhà lạnh lẽo. Hai chân anh khẽ co lại, vô thức kẹp lấy một góc chăn, khiến cho cái mông trần đầy đặn càng vểnh ra sau hơn. Trong lúc mất đi ý thức, anh vẫn ngậm chặt lấy thứ đồ chơi kia không buông, dâm đãng đến cực điểm…

Hoàng Tinh nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường. Đệm mềm lún xuống một chút, cơ thể người trên giường cũng khẽ nhúc nhích theo phản xạ.

Khâu Đỉnh Kiệt vô thức nhíu mày, rồi lại thả lỏng.

Hoàng Tinh đưa tay lên, chậm rãi gạt vài lọn tóc rơi trước trán anh.

“Anh nhớ em đến thế sao, Khâu Khâu?” Cậu thấp giọng nói, khóe môi hơi cong lên.

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn không tỉnh lại, chỉ khẽ “ưm” một tiếng. Có lẽ sức lực đều đã dùng cho sự phóng túng đầu hôm, dù bị thanh niên chạm vào như thế, anh vẫn mệt mỏi mà ngủ say.

“Ba ngày thôi mà anh cũng không nhịn nổi…” Hoàng Tinh đưa tay chạm nhẹ vào má người đang say giấc.

“Sao lại dâm đãng như thế?”

Giọng nói của cậu thấp đến gần như thì thầm, bị át đi bởi chính âm thanh phát ra trong điện thoại. Nhìn đến chiếc áo của mình vẫn được anh ôm chặt, khóe môi bất giác lại càng cong lên.

Cậu với người cầm lấy chiếc điện thoại của anh, tắt đi đoạn ghi âm kia. Căn phòng lập tức yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng thở đều đều của người trên giường.

Khâu Đỉnh Kiệt vẫn ngủ say, mái tóc anh hơi rối, gò má tựa lên gối ngủ, môi nhỏ hơi chu ra. Đầu ngón tay vẫn còn nắm lấy vạt áo của cậu, như sợ nó biến mất.

Hoàng Tinh càng nhìn càng cảm thấy cổ họng mình có chút khô.

Ba ngày.

Ba ngày không được gần anh thế này.

Vậy mà người trên giường còn bày ra dáng vẻ dâm đãng như thế mời gọi cậu…

Cái mông mê người kia ở ngay trước mắt, lỗ nhỏ tham lam nuốt lấy thứ đồ chơi to lớn kia không buông. Hoàng Tinh nhịn xuống ý muốn đánh vào cái mông căng mẩy ấy, chỉ đưa hai tay chạm vào bóp nắn.

Cảm giác đàn hồi mềm mại trong lòng bàn tay càng kích thích lên dục vọng đã mấy ngày không được chơi anh của cậu.

Bộ quần áo thoải mái vừa mới mặc lên người đã nhanh chóng bị thanh niên cởi bỏ. Cậu với tay lấy tuýp bôi trơn bị Khâu Đỉnh Kiệt quăng trên giường, đổ lên gậy thịt đã trướng căng của mình, tuốt lộng vài cái để chất lỏng lạnh lẽo kia hòa vào sự nóng rực của nó.

Sau đó dứt khoát rút lấy dương cụ giả được Khâu Đỉnh Kiệt ngậm chặt suốt cả đêm ra ngoài.

Miệng huyệt đang được dị vật lấp đầy đột nhiên trống rỗng. Khi thứ đồ chơi ấy được rút ra khỏi cơ thể anh hoàn toàn còn phát ra một tiếng “phốc”, lỗ nhỏ liền dâm đãng mà mấp máy co rút. Nước dâm theo đó từ từ trào ra ngoài, chảy xuống theo rãnh mông, thấm ướt một góc nhỏ trên ga giường.

Yết hầu Hoàng Tinh khẽ lên xuống, hai tay nâng mông Khâu Đỉnh Kiệt lên cao hơn, dùng ngón tay của mình đâm chọc vào cái lỗ đã mở rộng kia vài cái, sau đó liền đặt phần đầu côn thịt đang hưng phấn mà càng phình to ra của mình tại cửa động ướt đẫm ấy, chà sát vài cái rồi từ từ đâm vào.

“A…”

Khâu Đỉnh Kiệt trong cơn mê man lần nữa được lấp đầy, rên lên một tiếng dâm đãng nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Mông anh bị Hoàng Tinh giữ chặt, hơi nâng lên để cậu có thể dễ dàng đâm vào sâu hơn. Động nhỏ vừa trải qua một trận kịch liệt không lâu trước đó vẫn theo thói quen mà nuốt lấy dị vật to lớn đang ra vào điên cuồng trong cơ thể anh. Mặc dù vẫn đang mất đi ý thức nhưng cơ thể vẫn rất thành thật mà phóng túng dưới thân Hoàng Tinh.

Nhịp thở của Khâu Đỉnh Kiệt dần dần mất ổn định, trong cơn mê man mơ hồ chỉ cảm thấy mình bị cuốn đi.

Giống như mặt biển đang yên bình bỗng bị một cơn gió đêm thổi mạnh, sóng dưới đáy dòng bắt đầu dâng lên, không còn dịu dàng nữa mà trở nên cuồng nhiệt và dữ dội.

Có bàn tay giữ lấy anh, nâng anh lên khỏi mặt nước, rồi lại thả anh chìm xuống sâu hơn. Nhịp sóng dồn dập và mạnh mẽ, không cho anh kịp thở.

Khâu Đỉnh Kiệt muốn bám váo thứ gì đó.

Trong cơn mê loạn, anh tưởng rằng mình vừa bị rơi xuống khỏi một con thuyền nhỏ, giữa dòng nước xoáy khiến thân thuyền rung lắc dữ dội, mỗi nhịp sóng đến đều đẩy anh đến chao đảo.

“Ưm…”

Tiếng rên khàn khàn vỡ ra khỏi môi.

Có người phía sau giữ chặt lấy anh, sức lực mạnh mẽ không hề cho anh cơ hội thoát khỏi, kéo anh càng chìm xuống dòng nước xoáy sâu hơn.

Sóng dâng cao.

Hết đợt này đến đợt khác, dội thẳng vào thân thể vốn đã mềm nhũn, không còn sức lực của Khâu Đỉnh Kiệt.

Anh thở gấp, lồng ngực phập phồng hỗn loạn. Trong cơn mê loạn lần nữa cố gắng vươn tay bám lấy mạn thuyền, nhưng thực tế thứ anh nắm chặt chỉ là chiếc áo ngủ của Hoàng Tinh, bị siết đến nhăn nhúm.

Thanh niên điên cuồng đâm vào từ phía sau anh một lúc, rồi muốn nhìn thấy dáng vẻ dâm đãng trong cơn mê man của anh mà lật người Khâu Đỉnh Kiệt lại.

Con thuyền đột ngột xoay chuyển.

Khâu Đỉnh Kiệt chới với mà buông tay. Anh bị kéo ngửa ra, như rơi thẳng xuống làn nước ấm nóng phía dưới. Hai chân bị dòng xoáy tách mở, đón lấy từng đợt sóng dữ dội đang ập tới.

Không còn là đưa đẩy nhịp nhàng.

Mà là dồn dập đến nhấn chìm.

Từng đợt sóng dữ tràn vào, mạnh đến mức khiến cơ thể anh bị kéo theo từng nhịp đập. Hơi thở như bị tước đoạt, thân thể cong lên theo từng nhịp sóng, như bị nhấc bổng khỏi mặt nước rồi lại bất lực mà chìm sâu, không còn phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực.

Khâu Đỉnh Kiệt từ trong mê loạn dần lấy lại ý thức.

Trước mắt anh là ánh đèn ngủ mờ ảo, tầm nhìn còn chưa kịp rõ ràng đã bị một bóng người phủ xuống che khuất. Hơi thở nóng rực quen thuộc phả sát bên môi.

“Ưm…”

Âm thanh vừa khẽ thoát ra đã bị nuốt trọn.

Đôi môi anh bị bóng đen trước mắt chiếm lấy.

Nụ hôn không hề dịu dàng mà mang theo sự kiềm nén lâu ngày nhớ nhung. Lưỡi của đối phương luồn vào, quen thuộc mà cậy mở khớp hàm, thô bạo mà quấn lấy anh.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên. Ý thức chậm chạp quay về. Cơ thể của anh chuyển động theo từng nhịp đưa đẩy mãnh liệt của đối phương.

Anh vô thức hé môi, đáp lại nụ hôn ấy. Đầu lưỡi cả hai quấn lấy nhau, dây dưa kéo dài. Tiếng hôn ướt át vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hòa lẫn vào nhịp thở đang dần rối loạn của bọn họ.

Hoàng Tinh hôn một lúc rồi lưu luyến không rời mà dứt khỏi đôi môi đã đỏ lên của Khâu Đỉnh Kiệt. Ánh mắt cậu tối lại khi trông thấy ánh mắt ngập nước đang nhìn mình, vẫn mơ hồ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy gì của anh.

“Bảo bối tỉnh rồi?”

Giọng cậu trầm thấp sát ngay bên tai, đã khàn hơn bình thường.

Khâu Đỉnh Kiệt từ từ nhìn rõ gương mặt trước mắt, ký ức hỗn loạn vừa rồi lập tức tràn về.

Anh bị Hoàng Tinh chơi đến tỉnh lại.

Gò má Khâu Đỉnh Kiệt hơi đỏ lên. “Em–…”

Còn chưa kịp gọi một tiếng, môi anh đã bị chặn lại lần nữa.

Nụ hôn lần này rất chậm rãi, Hoàng Tinh nhẹ nhàng mút lấy môi dưới của Khâu Đỉnh Kiệt, từng chút một nhấm nháp vị ngọt gây nghiện của đối phương. Bàn tay to lớn lướt qua eo anh, khẽ khàng vuốt ve, nhưng nhịp độ đưa đẩy phía dưới vẫn không chậm lại một chút nào.

“Ưm…” Khâu Đỉnh Kiệt bị hôn đến mức đầu óc choáng váng, mới chợt nhớ ra chuyện xấu hổ mình vừa làm ra lúc đầu hôm.

Cơ thể anh cứng lại trong thoáng chốc, gương mặt đang bị người kia giữ lấy mà hôn lập tức đỏ bừng, cảm giác nóng rang lan từ gò má xuống tận cổ.

Anh vặn vẹo thân thể dưới từng nhịp xâm chiếm mãnh liệt của thanh niên, xấu hổ mà muốn lấy chăn che kín người mình.

Khâu Đỉnh Kiệt vốn không phải là kiểu người sẽ phóng túng lộ liễu như vậy. Chỉ là mấy ngày nay một mình cô đơn liền không nhịn được, lại nghĩ rằng chỉ có một mình trong phòng, nên mới dám buông thả mà phát dâm như thế.

Không ngờ.

Hoàng Tinh lại về sớm.

Còn nhìn thấy toàn bộ…

Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy tai mình cũng nóng lên, bàn tay đang quơ quào trong không khí liền bị người phía trên giữ chặt lại, đè xuống giường.

“Anh trốn cái gì?” Hoàng Tinh buông tha cho đôi môi bị hôn đến sưng lên của Khâu Đỉnh Kiệt, tầm mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào người đang xấu hổ dưới thân.

“Nhớ dương vật của em đến mức tìm đồ chơi khác để thỏa mãn luôn sao?” Cậu chậm rãi nói, động tác đưa đẩy bên dưới vẫn điên cuồng như cũ.

“Ưm… a…”

Khâu Đỉnh Kiệt càng xấu hổ, anh giãy dụa muốn trốn thoát, nhưng bị vòng tay mạnh mẽ của người phía trên giữ chặt lấy, không cho nhúc nhích.

“Thứ to lớn kia có thỏa mãn được sự dâm đãng của anh không, Khâu Khâu?”

Khâu Đỉnh Kiệt bị đâm đến đầu óc rối loạn, xấu hổ không dám nhìn vào thanh niên, hai tay cũng bị giữ chặt, chỉ có thể cắn môi, nhắm mắt rên rỉ dưới thân cậu.

Hoàng Tinh lại không buông tha, cậu cúi người càng thấp, khẽ cắn vào tai anh.

“Hình như là không nhỉ? Anh nhớ cây gậy khổng lồ của em lắm đúng không? Cái lỗ thiếu thao ngậm thứ đồ giả kia cả đêm không buông ra mà.”

‘Chát.’ Hoàng Tinh đánh vào cái mông phát dâm của Khâu Đỉnh Kiệt một cái.

“A…”

“Mau nói cho em biết. Bị em chơi sướng hơn hay bị thứ kia chơi sướng hơn?”

Nói rồi cậu lại đánh vào phần thịt đầy đặn đàn hồi ấy thêm vài cái.

“A… đau… ưm… đừng đánh nữa… a… anh sai rồi… hức… ưm…”

“Anh sai ở đâu?”

“Anh không nên… a… không nên phát dâm như thế… Phải… phải đợi em về… a… về chơi anh… aaa…”

Hoàng Tinh liếm nhẹ một bên tai của Khâu Đỉnh Kiệt, khiến người đang trong cơn khoái cảm dưới thân khẽ run lên.

“Ngoan lắm.” Cậu hài lòng với câu trả lời của anh.

“Không được… chậm lại… em chậm lại… một chút… ưm…”

“Anh có dâm đãng mà kêu thứ đồ giả kia chậm lại như vậy không?”

Khâu Đỉnh Kiệt lắc đầu mơ hồ, mái tóc đã ướt mồ hôi. Khoái cảm cuộn trào như những cơn sóng lớn đánh nhanh vào bờ, khiến đầu óc vừa tỉnh táo lại của anh dần trở nên mơ màng.

“Hình như nó không nghe thấy đâu.” Hoàng Tinh vừa thúc mạnh vừa tiếp tục nói. “Vậy nên em cũng không nghe thấy.”

Khâu Đỉnh Kiệt cắn môi, vừa rên rỉ đứt quãng vừa yếu ớt chống cự trong cơn mê loạn.

“Phải đâm cho anh nhớ.” Giọng nói trầm thấp đầy tính xâm lược kia lại phả vào tai anh. “Cái lỗ thiếu thao của anh chỉ có thể bị em chơi. Khi nào em đồng ý, anh mới được phép nuốt vào thứ khác.”

“Có hiểu không?”

Lời vừa dứt, từng đợt sóng dữ dội lại điên cuồng đập vào bờ, trắng xóa trong chớp mắt. Con thuyền nhỏ tan biến trong làn sóng mãnh liệt. Sóng đánh thẳng vào mạn thuyền, tràn qua boong, cuốn người đang nghiêng ngả trên thuyền chìm sâu xuống làn nước nóng bỏng, chỉ có thể bất lực để cho dòng chảy ấy cuốn mình đi xa.

Người đang chìm dần trong nước đã không còn giãy dụa, ý thức dần trôi đi theo từng cơn sóng nhỏ. Cơ thể thành thật mà nghe theo sự dẫn dắt của dòng chảy, run rẩy theo từng nhịp tiến vào sâu hơn của nó.

“Trả lời em.” Thanh niên kia thế nhưng lại không buông tha, cậu bóp lấy cằm anh, bắt anh phải mở miệng thừa nhận.

“Ưm… Anh chỉ có thể… a… chỉ có thể bị em chơi… ưm… A Tinh… Bảo bảo… xin em… chậm… chậm lại…”

Căn phòng chỉ còn phát ra từng tiếng rên rỉ đầy dâm mỹ. Lỗ nhỏ thèm khát được gậy thịt đút no của người bị đè trên giường đã được lấp đầy, thỏa mãn mà co rút lấy lòng thanh niên đang hăng hái đâm chọc vào sâu bên trong anh. Hoàn toàn quên mất món đồ chơi đáng thương bị vứt bỏ dưới sàn, mới mấy tiếng trước đã ra vào kịch liệt trong cơ thể anh, thỏa mãn dục vọng đầy dâm loạn của anh.

Cơ thể Khâu Đỉnh Kiệt theo từng nhịp đưa đẩy thô bạo của người phía trên mà run rẩy. Từng tiếng rên rỉ thoát ra khỏi cổ họng không còn chỉ là sự phóng túng buông thả, mà còn mang theo sự nhớ nhung, nhuốm màu cầu xin không thành lời…

Đừng dừng lại.
Hãy tiếp tục chiếm lấy anh.
Tiếp tục làm anh đến thần hồn điên đảo.

Khâu Đỉnh Kiệt chìm đắm trong sự chiếm hữu của Hoàng Tinh. Cơ thể của anh dưới bàn tay vuốt ve của đối phương dần tan ra trên giường, phối hợp đáp lại từng cú thúc vào của cậu.

Hơi thở nóng bỏng của cả hai quấn lấy nhau.

“Ba ngày thôi mà anh đã dâm đãng như vậy…”

“Anh bảo em làm sao có thể yên tâm đi công tác một mình đây, bảo bối?”

Hoàng Tinh cúi xuống, môi lướt dọc theo cần cổ trắng mịn của Khâu Đỉnh Kiệt, chậm rãi để lại vô số dấu hôn trên đó. Hơi thở nóng rực của cậu phả lên da, khiến anh khẽ run lên.

Khâu Đỉnh Kiệt thuận theo mà ngửa cổ, để cậu dễ dàng gặm cắn trên da thịt của mình. Bàn tay anh vô thức vòng lên vai Hoàng Tinh, siết chặt lấy, như sợ cậu rời đi thêm lần nữa.

Cơ thể dâm đãng của anh bắt đầu run rẩy dữ dội theo từng nhịp xâm chiếm cuồng bạo của thanh niên. Hai chân bị ép tách ra khẽ kẹp lấy vòng hông khỏe khoắn của cậu, ngón chân đã co quắp lại vì sung sướng.

Khâu Đỉnh Kiệt khẽ bật ra một tiếng rên đứt quãng, lưng cong lên trong vòng tay người phía trên. Mọi âm thanh đều tan vào không khí nóng rực, chỉ còn lại nhịp tim đang đập mạnh vì kích thích.

Cả người anh mềm nhũn ra trên giường, hơi thở hỗn loạn chưa kịp ổn định đã nghe thấy thanh niên tiếp tục trêu chọc.

“Lần sau nếu nhớ quá thì hãy gọi cho em.”

“Em luôn sẵn sàng nhìn ngắm dáng vẻ phát dâm đầy quyến rũ của anh mà–…”

Khâu Đỉnh Kiệt cắn răng, kìm lại sự run rẩy chưa kịp rút đi trong cơn khoái cảm, chòm người lên nắm lấy cổ đối phương kéo xuống, dùng môi mình chặn cái miệng hư hỏng chỉ biết nói ra mấy lời làm anh xấu hổ của tên nhóc kia lại.

Gậy thịt to lớn chưa được thỏa mãn của thanh niên, đang bất động nằm trong miệng huyệt ấm nóng đang co thắt run rẩy, vì sự chủ động của người dưới thân, mơ hồ lại lớn hơn một vòng.

Bọn họ tiếp tục dính chặt lấy nhau. Da thịt kề sát, hơi thở còn chưa kịp ổn định đã lại hòa vào nhau một lần nữa, như thể chỉ cần tiếp xúc là có thể xóa bỏ đi nỗi nhớ của những ngày xa cách trước đó.

Như hai mảnh ghép vừa tìm lại được nhau sau nhiều ngày thất lạc.

Cứ thế quấn lấy nhau, không ai chịu tách rời.

___end___

This entry was posted in . Bookmark the permalink.