BIẾT ƠN ĐẤNG SINH THÀNH – NỀN TẢNG ĐẠO ĐỨC ĐẦU TIÊN CỦA MỘT CON NGƯỜI
Có một câu chuyện từng gây nhiều tranh luận: một người đàn ông trưởng thành cho rằng ba mẹ đã \\\”sai\\\” khi sinh ra anh mà chưa hỏi ý kiến của anh.
Ở góc nhìn tâm lý học, Duyên nhìn nhận suy nghĩ và hành động này như một biểu hiện của sự đứt gãy trong mối liên hệ với cội nguồn.
Nếu trong vô thức, một người luôn giữ niềm tin rằng:
“Người cho tôi sự sống đã sai khi sinh ra tôi”
thì thông điệp ngầm bên trong là:
“Sự tồn tại của tôi là một sai lầm.”
Một người mang trong lòng niềm tin ấy thường sẽ loay hoay trong một cuộc hành trình độc hành đầy mệt mỏi.
Trong công việc: Khi gốc rễ bị chối bỏ, \\\”cái cây\\\” bản thân cũng thiếu đi dưỡng chất để vươn cao một cách vững chãi. Họ dễ vô thức đẩy bản thân khỏi những cơ hội tốt vì sâu thẳm bên trong, họ không tin rằng mình xứng đáng được hái quả ngọt từ sự tồn tại mà họ coi là \\\”sai lầm\\\”.
Trong các mối quan hệ: Họ luôn mang theo một khoảng cách vô hình, khó có thể gắn kết sâu sắc hay tin tưởng bất kỳ ai. Bởi lẽ, khi chưa thể làm hòa với người đầu tiên cho họ sự sống, họ rất khó để mở lòng đón nhận tình yêu thuần khiết từ một người khác mà không kèm theo sự hoài nghi hay phán xét.
Lòng biết ơn đấng sinh thành không chỉ là một chuẩn mực đạo đức, mà chính là phép màu để ta tự chữa lành mối quan hệ với chính mình. Nếu cái nền tảng cơ bản nhất ấy bị khuyết thiếu, mọi nỗ lực xây dựng sự nghiệp hay tìm kiếm hạnh phúc ngoài kia đều giống như xây lâu đài trên cát – không có gốc rễ nên luôn cảm thấy chông chênh và dễ dàng sụp đổ trước những chông gai của cuộc đời.
——————————-
Chuyên gia tâm lý Hoàng Duyên
Giám đốc Trung tâm Tâm lý và Phát triển Con người NHC Việt Nam CN Hoàng Hoa Thám (HCM)
