“Ngoan, em sẽ làm nhanh một chút…”
____________________
Căn hộ nhỏ hôm nay chìm ngập trong mùi cacao đun chảy, mùi hương chậm rãi lan ra từ gian bếp. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng sôi rất khẽ trong nồi nước cách thủy, từng làn hơi mỏng nhẹ bay lên, làm mờ đi viền kính của chiếc bát đựng chocolate đang tan chảy bên trong.
Khâu Đỉnh Kiệt đứng trong bếp, cổ tay áo sơ mi xắn lên gọn gàng đến khuỷu tay. Trên những ngón tay xinh đẹp, thon dài, có dính một chút chocolate sẫm màu. Anh lấy dụng cụ, cẩn thận nhấc bát chocolate đã tan đều ra rồi tắt bếp.
Trong lúc anh đang chăm chú với cái bát trong tay, phía sau bỗng có động tĩnh rất khẽ.
Hoàng Tinh lẻn vào trong phòng ngủ đã được một lúc, vừa ló đầu ra nhìn một cái. Sau đó mới bước hẳn ra ngoài. Hai tay cậu giấu sau lưng, từng bước chậm rãi tiến về phía gian bếp, không phát ra tiếng động.
Càng đến gần, mùi cacao càng đậm, lẫn với mùi hương quen thuộc trên cơ thể của người cậu yêu. Hoàng Tinh dừng lại sau lưng anh, một tay vòng qua ôm lấy eo Khâu Đỉnh Kiệt đang kiễng chân với tay lên ngăn tủ cao tìm khuôn bánh hình trái tim. Chỉ ôm thôi là chưa đủ, bàn tay của Hoàng Tinh còn không chịu yên phận, men theo vạt áo chui vào trong, sờ mó lên da thịt của đối phương.
Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên vì nhột, vai hơi co lại theo phản xạ. Anh khẽ cựa quậy, nhưng vòng tay phía sau lại giữ rất chặt, đành chỉ có thể từ bỏ việc tìm kiếm khuôn, xoay người lại, giữ lấy cổ tay đang làm loạn của người kia.
“Đừng nháo.” Giọng anh mang theo chút bất lực quen thuộc, cưng chiều không giấu được. “Em lại bày trò gì trong phòng rồi?”
Khâu Đỉnh Kiệt hơi nheo mắt nhìn Hoàng Tinh, trong lòng không khỏi cảnh giác. Dù sao hôm nay cũng là lễ tình nhân. Người trước mặt xưa nay chưa từng chịu để ngày này trôi qua yên ổn.
Chỉ nghĩ đến năm ngoái thôi… tai anh đã nóng lên. Khâu Đỉnh Kiệt sợ Hoàng Tinh lại bày ra mấy trò tình thú biến thái gì đó bên trong phòng.
Chắc cậu sẽ không bày lại trò dụ dỗ anh mặc đồng phục nữ sinh như hồi năm trước đâu… nhỉ?
Khâu Đỉnh Kiệt rối rít trong lòng, quyết tâm dù Hoàng Tinh có dùng ánh mắt lấp lánh thế nào nhìn mình cũng không thể bị cậu dụ nữa.
Lễ tình nhân năm ngoái, anh bị cậu ép cho vào vai “học sinh ngoan”, bị “thầy giáo” đòi hỏi rất nhiều tư thế kỳ quái, bày ra đủ loại yêu cầu khiến người ta đỏ mặt. Nếu anh không làm theo, “Hoàng lão sư” còn giả vờ nghiêm giọng, dọa sẽ gọi cho phụ huynh để phê bình anh…
Bộ đồng phục nữ sinh kia… Khâu Đỉnh Kiệt nghĩ đến liền muốn chui xuống đất.
Tuyệt đối không mặc lại bộ đồ đó nữa!
Thật là xấu hổ mà.
Hoàng Tinh lại như không hề biết anh đang nghĩ gì, khóe môi cong lên một chút, nhỏ giọng lên tiếng. “Em không có nghịch.”
Cậu nói rất vô tội, nhưng cơ thể lại ép người trước mặt lùi dần về phía sau.
Lưng Khâu Đỉnh Kiệt chạm vào cạnh bàn, đã không còn chỗ nào để lui. Hoàng Tinh vẫn ép sát đến, cánh tay vẫn để ở sau lưng nãy giờ vòng ra trước, chống lên mặt bàn, gần như khóa anh lại trong khoảng không nhỏ hẹp giữa hai cánh tay mình.
Cậu vươn người lên, một cánh tay còn lại duỗi qua vai Khâu Đỉnh Kiệt, lấy xuống chiếc khuôn bánh hình trái tim mà anh đang tìm lúc nãy.
Động tác nhón người của cậu khiến khoảng cách giữa cả hai càng sát hơn. Chỗ khó nói nào đó của Hoàng Tinh cọ nhẹ vào bụng dưới của Khâu Đỉnh Kiệt, độ cứng của nó khiến mặt anh trong nháy mắt đã đỏ lên.
“Chưa làm xong kẹo mà…” Khâu Đỉnh Kiệt cố giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Em… khống chế nó lại một chút đi.”
Anh đưa tay khẽ đánh vào cánh tay đang giữ chặt mình, cựa quậy muốn thoát ra. Bàn tay xinh đẹp dính một chút chocolate, đang khẽ nắm lại để không làm bẩn áo của đối phương.
Hoàng Tinh cười khẽ, không tiếp tục trêu nữa. Cậu lùi lại nửa bước, cho Khâu Đỉnh Kiệt có không gian. Chiếc khuôn bánh hình trái tim được cậu đưa ra trước, đặt vào tay anh.
Khâu Đỉnh Kiệt nhận lấy, thuận tay đẩy người trước mặt sang một bên. Anh đặt khay lên bàn, cẩn thận rót phần chocolate sánh mịn vào từng khuôn nhỏ.
Chất lỏng để ở ngoài được một lúc có hơi đặc lại. Bàn tay anh khéo léo đổ đều vào mỗi ô, nhưng Hoàng Tinh đứng một bên chỉ chăm chú nhìn vào đôi tai đỏ ửng của Khâu Đỉnh Kiệt.
Đồ vật nãy giờ vẫn được cậu nắm trong tay, cuối cùng cũng được đặt xuống bàn.
Là một lọ thủy tinh nhỏ, đáy lọ chạm nhẹ vào lớp gạch men, phát ra một tiếng “cạch” rất khẽ. Khâu Đỉnh Kiệt đang cúi đầu rót nốt phần chocolate cuối cùng vào khuôn, động tác vốn rất ổn định bỗng khựng lại một nhịp.
Lọ thủy tinh nhỏ ấy thân trong suốt, bên trong là chất lỏng hơi sánh, đang phản chiếu dưới ánh đèn. Nắp lọ vặn chặt, đặt ngay bên cạnh, cách Khâu Đỉnh Kiệt không đến một gang tay.
Khâu Đỉnh Kiệt vừa nhìn thấy nó, đầu óc đã trống rỗng. Anh còn chưa kịp phản ứng, nắp lọ đã bị mở ra. Một mùi hương không quá nồng lại đặc biệt dễ chịu lan ra.
Hoàng Tinh nghiêng đầu, môi hơi chu ra, chớp mắt một cách vô tội, chăm chú nhìn sắc đỏ đang chậm rãi lan từ tai xuống cổ của Khâu Đỉnh Kiệt.
“Chocolate sắp đông rồi kìa.” Cậu khẽ cong khóe môi, nhẹ giọng dụ dỗ. “Để em giúp anh.”
“Không được.” Khâu Đỉnh Kiệt vội vàng ngăn lại.
Nhưng Hoàng Tinh đã nhanh hơn một bước. Cổ tay cậu nghiêng nhẹ, rót một chút chất lỏng sánh kia vào một ô nhỏ trong khuôn, nơi lớp chocolate vừa mới được đổ vào, vẫn còn đang ẩm, rất nhanh hai hỗn hợp đã hòa lẫn vào nhau.
Động tác của Hoàng Tinh không hề vội vàng, cũng không có chút gì lén lút. Cậu làm rất tự nhiên, giống như chỉ đang thêm một loại hương liệu đặc biệt vào mẻ kẹo tối nay.
Đậy nắp lọ lại, Hoàng Tinh đặt nó xuống bên cạnh, rồi ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cậu rất sáng, trong veo đến mức gần như vô hại. Chính cái vẻ ngây thơ ấy lại khiến người ta khó mà đối phó.
Cậu tiến sát lại gần, nắm lấy tay anh, rất tự nhiên đem ngón tay đang dính một chút chocolate của Khâu Đỉnh Kiệt cho vào miệng mình. Đầu lưỡi khẽ chạm vào da thịt, chậm rãi đảo quanh, đem vị ngọt còn vương trên da, liếm sạch.
“Em đang làm gì đó…” Giọng Khâu Đỉnh Kiệt đã hơi khàn đi. Cảm giác tê dại lan dọc từ đầu ngón tay, truyền đi khắp cơ thể. Sự kiên định nói sẽ không để cậu dụ dỗ ban nãy của anh, từng chút một bị đầu lưỡi của đối phương liếm mất, tùy ý để cậu làm càn.
Chất lỏng kia được đổ vào một ô trong khuôn nhỏ, Hoàng Tinh thuận tay cầm theo cái khay trên bàn, vừa liếm vừa đẩy Khâu Đỉnh Kiệt lùi từng bước về phía tủ lạnh.
Ngón tay Khâu Đỉnh Kiệt đã bị liếm đến ướt. Hoàng Tinh nhả ra, nhanh chóng cất cái khay chocolate còn hơi ấm vào trong tủ lạnh, chưa đến một giây sau, cậu đã quay lại ôm lấy Khâu Đỉnh Kiệt, dùng chất giọng trầm thấp của mình mà dụ dỗ anh.
“Khâu Khâu, em chỉ đổ vào một viên thôi.” Hơi thở ấm áp phả nhẹ lên da, khiến Khâu Đỉnh Kiệt cũng hơi mơ hồ. “Đợi lát nữa nó đông lại, anh cùng em nếm thử… được không?”
Hoàng Tinh không đợi Khâu Đỉnh Kiệt trả lời.
Cậu cúi xuống, tìm đến môi anh, chậm rãi mút lấy, động tác nhẹ nhàng như đang lấy lòng. Nụ hôn rất dịu dàng, nhưng bàn tay phía sau lưng lại không hề an phận. Hoàng Tinh vòng tay ra sau, xoa nắn cặp mông mềm mại của người trước mắt, rồi bất ngờ nhấc bổng anh lên, đặt ngồi lên mặt bếp.
“Hoàng Tinh… Anh đang làm kẹo…” Khâu Đỉnh Kiệt cố giữ lại chút tỉnh táo, giọng đã hơi khàn đi, nhưng anh muốn cùng cậu đón lễ tình nhân trước.
“Làm xong rồi mà.” Hoàng Tinh áp sát hơn, gần như dỗ dành bên tai anh. “Ngoan, em sẽ làm nhanh một chút… Đợi chocolate trong tủ đông lại, rồi mình cùng nhau đón lễ tiếp.”
Lời vừa dứt, quần áo trên người Khâu Đỉnh Kiệt cũng lần lượt bị tháo bỏ, rơi rải rác xuống sàn nhà.
Làn da trần chạm vào lớp gạch men lạnh của mặt bếp khiến Khâu Đỉnh Kiệt khẽ rùng mình. Anh còn chưa kịp phản ứng, môi lại một lần nữa bị chiếm lấy,
Hoàng Tinh đứng trước bếp, banh rộng hai chân của Khâu Đỉnh Kiệt sang hai bên, hai người cũng thường xuyên làm tình ở đây, cậu quen tay mà mở ngăn tủ ở góc, lấy ra chai bôi trơn đã dùng hơn phân nửa, đổ đầy chất lỏng trong suốt đó ra tay mình.
Cậu dứt khỏi nụ hôn với anh, đẩy Khâu Đỉnh Kiệt hơi ngã ra sau, để có thể dễ dàng chạm đến cái động nhỏ phía dưới của anh hơn.
Chất lỏng trong suốt được chậm rãi đút vào sâu bên trong tiểu huyệt, Khâu Đỉnh Kiệt trước đó cũng đã có chuẩn bị từ trước, ngón tay của Hoàng Tinh sau vài lần mở rộng đã có thể dễ dàng cho vào ba ngón, từng động tác đều thuần thục.
Không gian trong căn bếp nhỏ dần dần chỉ còn lại tiếng thở dốc bị kìm nén của Khâu Đỉnh Kiệt. Phía trước được Hoàng Tinh dùng môi lưỡi trêu chọc ngậm lấy, phía sau lại bị những ngón tay linh hoạt chậm rãi mở rộng, từng nhịp đều mang theo cảm giác tê dại lan ra khắp cơ thể.
Hoàng Tinh vừa mút thứ to lớn đang ngẩng đầu của Khâu Đỉnh Kiệt, vừa khẽ cười trong lòng. Cậu nhớ lại hình ảnh người yêu ngốc nghếch của mình, vì ngày hôm nay mà chỉ ăn mấy món thanh đạm, đặc biệt còn ăn những miếng thơm chua đến nheo cả mắt…
Khâu Đỉnh Kiệt là người khá để tâm đến những dịp đặc biệt. Bình thường hai người cũng làm tình không ít, nhưng hôm nay lại càng có ý nghĩa hơn. Không khí Valentine khiến mọi thứ càng trở nên ngọt ngào, dường như gậy thịt đang được Hoàng Tinh ngậm trong miệng cũng trở nên ngon hơn, gây nghiện hơn.
Hoàng Tinh nhiệt tình chăm sóc rất lâu, Khâu Đỉnh Kiệt đang dùng tay che miệng ngăn không cho chính mình rên rỉ quá lớn, không nhịn được nữa mà nắm lấy tóc cậu, muốn Hoàng Tinh nhả ra.
Sức đẩy của anh không lớn, Hoàng Tinh lại không chịu thỏa hiệp, phía dưới vẫn còn bị các ngón tay đâm chọc không ngừng, Khâu Đỉnh Kiệt sướng đến co ngón chân, bắn toàn bộ tinh dịch của mình vào miệng của Hoàng Tinh, hơi thở đứt quãng, rên rỉ thở dốc.
Anh vẫn còn đang run rẫy trong khoái cảm, đã bị Hoàng Tinh vừa đứng thẳng người dậy, dùng bàn tay dính đầy dâm dịch nắm lấy cằm anh, kéo anh về phía cậu, ép anh mở hé miệng.
Hai người lại tiếp tục một nụ hôn sâu, tinh dịch vừa mới bắn ra được Hoàng Tinh trong lúc hôn nhau truyền lại. Khâu Đỉnh Kiệt bị ép ngẩng đầu lên hôn, không kịp nuốt xuống, chất lỏng liền tràn ra khóe môi, chảy dài xuống cổ.
Hoàng Tinh kéo cái mông của Khâu Đỉnh Kiệt ra ngoài mép bếp thêm một chút, ép hai chân anh banh ra. Sau đó liền cầm dương vật đã căng cứng nảy giờ của mình, đập vài cái trước cửa động đầy nước dâm của anh, rồi đâm sâu vào lỗ nhỏ đang mấp mấy đỏ hồng đó, khiến người đang bị hôn chỉ có thể ư a rên rỉ trong cổ họng.
Độ cao của mặt bếp vừa vặn, rất thích hợp để Hoàng Tinh mở rộng hai chân của Khâu Đỉnh Kiệt ra mà chơi. Như thể nó vốn dĩ được thiết kế cho những khoảnh khắc làm tình như thế này của hai người bọn họ.
Khâu Đỉnh Kiệt bị đâm đến rối tinh rối mù, sướng đến không biết gì, tuyến tiền liệt bị đỉnh đến run rẫy, vách huyệt theo bản năng siết chặt, cố gắng nuốt lấy dương vật khổng lồ đang ra vào kịch liệt của Hoàng Tinh.
Hoàng Tinh giữ đúng lời nói “sẽ làm nhanh” khi nãy của mình, chỉ đâm Khâu Đỉnh Kiệt nửa tiếng liền thoải mái mà bắn thẳng vào trong tuyến tiền liệt của anh.
Mặt bếp và sàn nhà hiện tại lộn xộn, mùi cacao ban đầu đã hòa lẫn với nhiệt độ của cơ thể và nhịp thở nặng nề sau cao trào của cuộc làm tình chớp nhoáng. Hoàng Tinh rút cây côn thịt vẫn chưa có dấu hiệu mềm xuống của bản thân ra khỏi miệng huyệt đang co rút của Khâu Đỉnh Kiệt.
Anh vẫn còn dựa trên bếp, cơ thể run nhẹ, chưa hoàn toàn hồi thần. Tinh dịch bị Hoàng Tinh bắn vào sâu bên trong cơ thể, hiện tại mới từ từ chảy ra khỏi miệng huyệt, nhiễu đầy khắp sàn nhà.
Hoàng Tinh đứng thẳng người, lấy khăn giấy lau tay qua loa, rồi mở tủ lạnh. Cậu lấy ra viên chocolate duy nhất đã được “tẩm” thêm thứ hương liệu đặc biệt bên trong, đưa lên môi mình. Sau đó xoay người lại, ôm lấy Khâu Đỉnh Kiệt vào lòng, bế anh bước về phía phòng ngủ.
Đèn trong bếp vẫn còn sáng.
Mùi cacao vẫn thoang thoảng trong không khí.
Còn đêm Valentine của họ, dường như chỉ vừa mới bắt đầu.
Hoàng Tinh đặt Khâu Đỉnh Kiệt xuống giường, nệm khẽ lún xuống dưới sức nặng của hai người. Không đợi anh có thời gian phản ứng lại, cậu đã cúi đầu xuống, kéo anh vào một nụ hôn sâu.
Môi lưỡi quấn lấy nhau, chậm rãi mà triền miên. Viên chocolate “đặc biệt” được đảo giữa hai người, tan dần theo nhiệt độ trong khoang miệng, được cả hai cùng nhau thưởng thức đến khi hoàn toàn biến mất, vị ngọt của chocolate lấn át gần như hoàn toàn mùi vị của thứ chất lỏng kia.
Hoàng Tinh dời môi xuống cổ anh.
Chiếc cổ thon dài của Khâu Đỉnh Kiệt hơi ngửa ra sau, để lộ đường cong mềm mại dưới ánh đèn đầu giường. Hoàng Tinh hôn dọc theo đó, từng nụ hôn vụn vặt, khi nhẹ khi sâu, để lại những dấu hôn đỏ loạn xạ.
Hơi thở cậu nóng ấm, phả lên làn da khiến Khâu Đỉnh Kiệt khẽ run lên. Hoàng Tinh chậm rãi trượt xuống thấp hơn một chút, dừng lại ở ngực anh. Hai hạt ngọc đã co lại từ lâu khi tiếp xúc với không khí và những kích thích ban nãy, giờ lại bị Hoàng Tinh trêu chọc bằng đầu lưỡi, khi thì nhẹ nhàng, khi lại cắn mút thô bạo.
Tác dụng của thứ “gia vị” kia đến rất nhanh.
Khâu Đỉnh Kiệt vừa mới được thỏa mãn chưa bao lâu, vậy mà cơ thể đã lại nóng lên, một lần nữa lại khát tình.
Da thịt anh nóng ran.
Từng nơi Hoàng Tinh chạm vào liền thoải mái, như có một làn nước mát chảy qua, xoa dịu đi sự nóng nực cùng cảm xúc mất kiểm soát của anh hiện tại, lại đồng thời khơi lên một cơn ham muốn khác.
Khâu Đỉnh Kiệt không nhịn được thở gấp.
Anh muốn nhiều hơn.
Muốn Hoàng Tinh chạm vào mình nhiều hơn nữa.
Bàn tay anh vô thức lần mò, tìm lấy tay của Hoàng Tinh, để cậu chạm vào cơ thể mình. Đầu ngực vẫn bị người kia chăm sóc không ngừng, kết hợp với cảm giác tê dại lan ra từ những nơi làn da bị vuốt ve, khiến toàn thân anh run lên từng đợt sung sướng.
Khâu Đỉnh Kiệt dần tan chảy trong không khí ấm nóng đang bao trùm căn phòng. Trên da anh đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, khẽ phản chiếu dưới ánh đèn yếu ớt, khiến từng đường nét càng trở nên mềm mại hơn.
Những nơi được Hoàng Tinh chạm đến đều nhạy cảm đến lạ, phía dưới bị Hoàng Tinh cố tình lờ đi, càng thêm khát cầu sự động chạm.
Khâu Đỉnh Kiệt vặn vẹo cơ thể, dùng đầu gối cọ lên dương vật căng cứng của Hoàng Tinh, khiến cậu không nhịn được khẽ hít sâu một hơi, bàn tay cậu siết lại lớp ga giường, cắn mạnh lên đầu ngực anh xem như một sự trừng phạt nhẹ.
Hoàng Tinh cũng không khá hơn Khâu Đỉnh Kiệt là bao. Viên chocolate ban nãy là hai người cùng ăn, cảm giác lan ra trong cơ thể, cả hai đều rõ ràng. Bị người dưới thân dùng đầu gối liên tục chà sát vào dương vật của mình, không bao lâu sau Hoàng Tinh liền giương cao súng ống, mạnh mẽ tiến sâu vào lòng địch.
Ngoài ban công, gió đêm thổi qua mang theo chút hơi lạnh dễ chịu. Ánh đèn trong phòng vẫn còn bật, hắt ra một vệt sáng mơ hồ, đủ để nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau kịch liệt trên giường.
Trong khoảng sáng yếu ớt ấy, một đốm lửa nhỏ lóe lên rồi vụt tắt, tiếng bật lửa khô khốc được mở ra rồi đóng lại. Một điếu thuốc được châm lên, mùi thuốc lá rất nhẹ lan ra trong không khí. Hoàng Tinh hít sâu một hơi, nhịp điệu đâm thọc người dưới thân vẫn rất mãnh liệt. Cậu kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay rồi chống xuống giường, không vội nhả khói mà cúi xuống, dùng tay còn lại bóp cho Khâu Đỉnh Kiệt há miệng, sau đó mới chậm rãi phả khói.
Khâu Đỉnh Kiệt hơi ngửa đầu, đôi mắt nửa mở nửa khép, hơi thở không ổn định. Anh đưa tay chạm vào cổ tay cậu, giọng khàn khàn.
“Cho… ưm… cho anh một hơi… a… sâu quá…”
Khâu Đỉnh Kiệt run rẫy nâng tay lên kẹp lấy điếu thuốc từ tay Hoàng Tinh, nhanh chóng đưa lên miệng hít một hơi thật sâu, từng tế bào trong cơ thể chậm rãi thả lỏng, thoải mái đến mức suýt chút nữa anh đã đánh rơi điếu thuốc trên tay. May mà Hoàng Tinh đã lấy lại, nhưng nhịp độ ra vào lỗ nhỏ của anh lại càng nhanh hơn, như đang trừng phạt sự dâm đãng của Khâu Đỉnh Kiệt.
Khâu Đỉnh Kiệt chỉ biết ư a rên rỉ, thuốc kích dục vẫn chưa hết tác dụng, một hơi thuốc lá ban nãy lại khiến anh càng thêm lạc lối, cơ thể hiện tại không thể cảm nhận được gì thêm ngoài những khoái cảm mà Hoàng Tinh đã mang đến.
Đêm Valentine ngọt ngào của cả hai cứ thể tiếp diễn đến hừng đông, trước khi kết thúc, Hoàng Tinh thế mà đã bắt đầu mong chờ cho ngày lễ tình nhân tiếp theo của năm sau…
___end___
