Những năm tháng g-i-ế-t heo, ta hạ d-a-o dứt khoát, chưa từng run tay.
Châu Hoằng Bá luôn phe phẩy chiếc quạt xếp, cười nhạo ta:
“A Man, đôi tay này của muội chỉ biết chặt xương heo, nào biết thế nào là kẻ lông mày, tô son môi? Sau này làm sao mà gả chồng đây?”
Về sau, ta đầu đội mũ phượng, khoác áo choàng vai, phong quang gả đi.
Kiệu hoa đi ngang qua tửu lâu nơi hắn đang ngồi, một cơn gió vừa khéo thổi tung rèm kiệu.
Đôi mắt thu thủy, dung mạo phù dung.
Chén rượu trên tay hắn rơi xuống đất vỡ tan.
“A… A Man?”
Từ trong kiệu truyền ra một giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại của vùng sông nước: “Công tử, sợ là nhận nhầm người rồi!”
1
Trời chưa sáng, ta đã dọn sạp thịt ra.
Heo đã được trói chặt, nằm thở hổn hển bên cạnh thớt.
Ta đặt sẵn thùng gỗ hứng tiết, cầm dao kề vào cổ heo dưới ba tấc, ấn cổ tay, thân heo giật mạnh một cái.
“Xin lỗi nhé, kiếp sau nhớ đầu thai vào nhà tốt.”
Ta theo thói quen chắp tay vái một cái, rồi múc nước sôi, cạo lông, cạo da, tiếp đó là mổ bụng.
Cả một con heo đã được phân chia rõ ràng từng bộ phận, nạc mỡ trắng đỏ, xếp ngay ngắn trên lá sen đã rửa sạch.
Ánh bình minh dần ló dạng, khách hàng từ từ vây lại.
Khách quen là Vương đại nương xách giỏ đến trước sạp: “A Man, cắt cho ta hai cân thịt ba chỉ, lấy chỗ nạc mỡ đều nhau nhé!”
“Được ngay!” Ta hạ dao dứt khoát, nhanh nhẹn cắt xuống một miếng, dùng dây cỏ buộc lại rồi đưa qua.
Vương đại nương nhận lấy thịt, chưa vội đi mà ghé lại gần, cười híp mắt nói: “A Man à, sáng sớm tinh mơ thế này, dẻ sườn ngon nhất kia, còn cả miếng thịt nạc vai đẹp nhất kia… có phải lại để dành riêng không đấy?”
Mấy thím đang chọn thịt bên cạnh nghe thấy đều cười theo.
Mặt ta nóng bừng lên, dao cạo xương trong tay mài trên đá mài kêu sèn sẹt.
“Đó là… đó là người ta đặt trước rồi.”
“Đặt trước à?” Vương đại nương nhướng mày: “Là vị Châu tiểu tú tài biết viết chữ, biết vẽ tranh kia đặt chứ gì? Ôi chao, ngày nào cũng đặt, thế này phải ăn bao nhiêu thịt mới bù hết được công sức học hành đây?”
Trước sạp vang lên tiếng cười đùa của mấy thẩm nương.
“Mới không phải đâu!” Ta vội vàng phản bác, nhưng vành tai lại nóng bừng.
Vương đại nương xách thịt, lại cười trêu chọc thêm hai câu rồi mới đi.
Ta nhanh nhẹn dọn dẹp sạp hàng, gom những mẩu xương đã lọc xong sang một bên, để mai hầm canh.
Mãi đến chập tối, sạp hàng mới dọn dẹp xong xuôi.
Ta xách miếng thịt nạc vai để dành riêng kia, trong lòng vui phơi phới.
Tính toán lát nữa sẽ dùng dưa chua ngâm nước giếng, thêm vài lát ớt khô mới phơi, đun nhỏ lửa hầm một nồi.
Châu Hoằng Bá đọc sách vất vả, giờ này chắc chắn đói rồi.
Thịt mềm dưa nhừ, thơm nức cả phòng…
Hắn nhất định sẽ không bịt mũi chê tay ta đầy dầu mỡ nữa, nói không chừng còn ăn thêm được một bát cơm ấy chứ!
Đi đến trước cửa viện nhỏ của hắn, tay vừa giơ lên, qua khe cửa lại vọng ra tiếng cười khẽ của nữ tử.
Ta theo bản năng dừng bước.
2
“Hoằng Bá… sao chàng không đi tìm A Man của chàng nữa?”
Giọng nữ tử nũng nịu, lả lơi, là cái giọng điệu mà ta không sao học nổi.
Trong phòng im lặng một lát, mới truyền ra tiếng thở dồn dập của Châu Hoằng Bá: “… Châu Châu, đừng quậy.”
“Thiếp đâu có quậy? Thiếp chỉ đang nghĩ, vị A Man muội muội kia của chàng, có biết chàng đang ở đây, cùng thiếp… đàm luận thi từ hay không?”
“Đừng, đừng nói bậy…” Giọng Châu Hoằng Bá trầm xuống, nghe như chẳng còn chút sức lực nào.
Bọn họ đang làm gì ở trong đó vậy?
Nghe có vẻ náo nhiệt, giống như đang chơi trò gì thú vị lắm.
Ta cúi đầu nhìn niêu đất nóng hổi đang ôm trong tay.
Dưa chua ngấm đẫm nước thịt, thịt heo hầm mềm nhừ…
Ta liếm môi, đúng là đói rồi, nhưng càng muốn nhìn thấy dáng vẻ của hắn khi ăn món này hơn.
Hơn nữa một niêu lớn thế này…
Đông người chút, ăn mới càng ngon nhỉ?
Bây giờ đi vào, gọi cả vị Châu Châu cô nương có giọng cười dễ nghe kia cùng ăn, chắc hắn sẽ vui hơn.
Nghĩ đến đây, ta dùng mũi chân đá đá vào cánh cửa.
“Cốc, cốc, cốc.”
Tiếng nói cười bên trong im bặt.
