2026-02-03 – 82

Năm sáu tuổi, ta bị nương chính tay bán cho người môi giới.

“Diên Thảo, nữ nhân là nước, chảy đến đâu thì phải nương nhờ đến đó, mẫu thân chỉ có thể giúp con đến đây, sau này phải dựa vào số phận của con rồi.”

Mệnh ta không tốt.

Sáu tuổi bị bán, qua tay mấy người, còn bị đánh gãy một bên chân.

Mãi đến năm tám tuổi lưu lạc đến kinh thành, gặp được vị phu nhân của phủ Lộ Quốc công có tướng mạo giống mẫu thân ta đến chín phần, lúc ấy mới có chuyển biến.

01

Hôm ấy, gió xuân vừa độ.

Tiểu thế tử của phủ Lộ Quốc công muốn chọn thông phòng.

Ta kéo cái chân què, cà nhắc đi theo sau bà mối và một đám cô nương dung mạo ưa nhìn, bước vào phủ Quốc công.

Ta lớn lên xinh đẹp, ngặt nỗi thân tàn.

Cũng may, bà mối cũng chẳng định lấy ta bán lấy tiền, chỉ định coi ta như món đồ tặng kèm, đưa vào phủ làm nha đầu nhóm lửa.

Trước khi ra cửa, bà ta đã dặn dò ta.

“Muốn có cơm no mà ăn thì lanh lợi một chút. Lỡ như được giữ lại, làm việc chăm chỉ vào. Phu nhân của phủ Quốc công là người ôn hòa lương thiện nhất, nếu có thể nghĩ cách đến bên cạnh bà ấy, cả đời này của ngươi cũng coi như không lo ăn mặc.”

Nói rồi, bà ta lại nhìn chằm chằm cái chân của ta mà thở dài.

“Chỉ trách số ngươi không tốt, không gặp ta sớm hơn, nếu không cũng chẳng cần vì không muốn bị bán vào lầu xanh mà tự làm gãy chân…”

Ta mím môi, hốc mắt hơi đỏ.

“Bà mối này, bà cũng thật tốt bụng đấy chứ!”

Bà ta cười, khuôn mặt già nua nhăn nheo như đóa cúc mùa thu, đưa tay xoa đầu ta.

“Trên đời này loại người gì, loại ma quỷ gì mà chẳng có, trước khi ta làm cái nghề này, cũng từng bị người ta bán đi bán lại mấy lần. Sau này số ta tốt được quý nhân giúp đỡ, mới thoát thân được, liền quyết định cũng làm cái nghề này, ít nhất, người trong tay ta, có thể tìm được chốn dung thân tốt hơn một chút.”

Điều này ta tin.

Sau khi ta gãy chân, người môi giới cũ định bán ta với giá một lượng bạc cho một lão già què mù lòa.

Là bà mối đi ngang qua, trả một lượng rưỡi bạc, nẫng tay trên cứu ta về.

Bà ta mua ta về, lại bỏ tiền chữa chân cho ta, dưỡng bệnh ròng rã nửa năm mới cho ta xuống giường.

Đáng tiếc ta rốt cuộc vẫn bị què.

Bán không được giá, chỉ có thể làm đồ tặng kèm.

Nhưng dù vậy, bà ta cũng chẳng để ý, chỉ dạy ta làm thế nào để làm một nô tài tốt.

“Đã vào nô tịch, muốn thoát ra thì phải có vận may lớn lắm. Ngươi hầu hạ những quý nhân đó cho tốt, biết đâu cũng sẽ có một ngày như vậy, đừng sợ nhé, đời người còn dài, sau này đều là những ngày tháng tốt đẹp…”

“Ngày tháng tốt đẹp sao?”

“Phải, đều là ngày tháng tốt đẹp.”

This entry was posted in . Bookmark the permalink.