2026-01-16 – 54

Chỉ còn vài ngày nữa là mẹ sẽ đi lấy chồng; cậu bé nhỏ tuổi không biết rồi đây con đường tương lai của mình sẽ đi về đâu. Ngày hôm sau, em cầm số tiền mười đồng tích góp suốt cả năm trời để ra chợ mua một miếng thịt ba chỉ; vì đây là lần đầu tiên trong đời tự tay làm món thịt kho tàu nên em đã loay hoay từ sáng sớm cho đến tận nửa đêm mới xong. Ngay khi món ăn hoàn thành, cậu bé xách túi thịt kho bước ra khỏi cửa; em lầm lũi đi trong đêm tối cô quạnh để tìm mộ của cha mình. Tìm mãi vẫn không thấy bia mộ của cha đâu; em đành ngồi bệt xuống đất và lo thịt sẽ bị nguội mất ngon nên đã cẩn thận ôm túi thịt vào lòng để giữ ấm. Lúc này, cậu bé nhớ cha da diết; bởi trong lòng em có biết bao điều muốn thổ lộ khi nghĩ đến việc ngày mai mẹ sẽ bước thêm bước nữa; em chỉ muốn nói hết tâm tư của mình cho cha nghe. Thấy có hai người qua đường, em vội vàng hỏi thăm nhưng họ cho rằng chuyện ra nghĩa địa là điều xui xẻo nên chỉ xua tay rồi bỏ đi; đứa trẻ đáng thương chỉ biết đứng đó bật khóc trong bất lực. Đúng lúc ấy, một người đàn ông đi ngang qua thấy đứa trẻ ngồi một mình nên lo lắng tiến lại hỏi thăm; khi nghe em nói muốn ra mộ thăm cha, người đàn ông ấy cũng là một người cha nên không khỏi xót xa đến đỏ hoe mắt. Cuối cùng, anh đã liên lạc được với người chú hai của cậu bé qua điện thoại; hai mươi phút sau, người chú hớt hải chạy đến hiện trường với vẻ lo lắng tột cùng vì sợ cháu mình gặp chuyện chẳng lành. Khi nghe đứa cháu nhỏ thốt lên rằng em muốn mang món thịt kho tàu yêu thích nhất đến cho cha và muốn được nói chuyện với cha một lần nữa; người chú chẳng thể nói nên lời mà chỉ biết ôm chặt lấy đứa con trai của anh mình vào lòng trong niềm đau xót khôn nguôi.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.