2026-01-14 – 34

Trước năm mười tuổi, cuộc sống của em luôn ngập tràn hơi ấm của mẹ với những bữa sáng nóng hổi, những buổi sáng mùa đông được mẹ đưa đến trường hay những ngày cuối tuần vui chơi thỏa thích nơi công viên; mỗi khi ốm đau đều có mẹ kề bên chăm sóc và mỗi dịp Tết đến lại háo hức chờ đợi phong bao lì xì đỏ thắm mẹ trao. Thế nhưng một buổi tối nọ, em lặng lẽ bước vào phòng khách nhìn người cha đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa rồi khẽ khàng nói rằng đêm nay muốn được ngủ cùng cha; em tâm sự với cha về nỗi nhớ khôn nguôi và cả hình ảnh những người họ hàng ở nhà tang lễ khi nhìn thấy em quỳ trước linh cữu của mẹ. Đứa trẻ tội nghiệp ấy vẫn luôn sống trong những giấc mơ giản đơn; em hằng tưởng tượng rằng một ngày nào đó khi đang ngồi trong lớp học, nếu bất chợt thấy mẹ trở về, chắc chắn em sẽ hạnh phúc đến mức muốn bay lên trời xanh. Trong cơn nghẹn ngào, em cứ lặp đi lặp lại câu nói “Mẹ con đã về rồi, mẹ con đã về rồi” khiến người cha chẳng thể kìm lòng thêm được nữa; ông lập tức ôm chầm lấy đứa con trai bé bỏng vào lòng trong nỗi đau xót đến tột cùng.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.