2025-12-31 – 84

Gửi mấy thg bn cùng lớp của t, 12D2. Ờ cũng cuối năm rồi nên sau đây t sẽ tóm tắt lại cảm nhận, kỉ niệm và ừm, nhiều điều về những thg bn cũng lớp, có tất cả nhớ, ko phải lo, ai t cx viết. Lưu ý: đây là lần đầu t viết recap + có khá nhiều chi tiết để kể nên là sẽ hơi lan man xíu, có gì thông cảm. Viết mấy dòng này t xúc động. Vì là cap siêu dài nên là cảm nhận riêng từng đứa t để dưới phần cmt, chịu khó đọc đi vì dell phải đứa nào cũng viết như t đâu

Về phần kỉ niệm thì có nhiều cực kì luôn, kỉ niệm chung của tất cả. Bắt đầu từ đâu đây, từ chuyến đi Hạ Long nhs. Well, thế nào mà t phải ở chung phòng với cả Tuấn, Trọng, Hiếu, Đăng. Thực ra lúc đấy mình chưa quen lắm nên là cảm giác vẫn cứ ko thoải mái, kiểu bị lạc loài nên là lúc đấy ở cùng phòng với bọn m t thấy hơi chán. Sau đó thì t được sang phòng của Nam Khánh, đêm đấy mình xem phim, ăn mì, chs game. Cảm giác lúc đó tuyệt cực vì được ở chung phòng với mấy đứa quen, thức tới gần sáng, làm nhiều điều mà mình thích. Trước đấy thì mình đi chơi công viên, nhớ nhất vẫn là quả phi long thần tốc, thực ra t sợ độ cao, mấy trò mạo hiểm nhg mà đi cùng chúng m t chẳng sợ nx. Sang đến đợt đi FLC, thực sự t thik ở villa hơn thì có phòng khách, không gian chung mà tất cả được ở cùng nhau sinh hoạt, chơi cùng nhau. Đến đêm còn ăn lẩu với hát karaoke nx, t hát dở tht nhg mà vui là chính phải không. Trong đám con trai thì Tuấn, Hoàng Anh với Minh Anh hát hay nhất. Nhớ có cả Nam Khánh vào nhg mà như muối bỏ biển. Gần sáng định trốn ra ngoài đi chơi nhưng mà không đc, lúc đấy mà có đứa nào mang bộ ma sói hay gì đó đi chơi thì vui hơn. Top list của những câu chuyện chắc chắn là lúc đi quân sự rồi. Cái cảm giác ở cũng con trai lớp mình nó phải gọi là siêu tuyệt, không thể diễn tả được, nó vui kinh khủng luôn. Ngủ cùng nhau, đêm đến thế nào chắc chắn là không ngủ rồi, phải thức chứ, nào đâu có nhiều dịp vui như thế phải không. Quên đánh răng, giữa cái sự quy củ của môi trường quân đội thì thg dell nào cx quên đánh răng và phải chịu phạt để đi đánh răng. T với Đăng song ca, t không thuộc lời lắm nhg mà nói chung là hát với Đăng thì còn j bằng nhờ. T tự hỏi lúc đấy mà mình cứ quậy thì có phải ra ngoài sân đứng ko =))). Nhg mà phòng mình sáng qus, đèn rọi trực tiếp vào mặt thì ngủ cái j. Còn phải nộp đt nx, thực ra chả ai muốn bị thu đt đâu nhg mà cm có thấy ko, chính vì phải nộp đt nên là thg nào cx có cơ hội đc nói chuyện trực tiếp với nhau, ko cần phải mỗi thg một cái đt nx, có bộ m-a s-ó-i chs cũng vui nx, t chơi trò đấy nhiều lắm rồi nhg mà thực sự chs vs bọn m nó khác hoàn toàn, thú vị hơn, đánh giá là trò này dễ gây mất đoàn kết, nhìn mặt thg nào cx gian, mắt đảo lia lịa, càng khó đoán ai là sói. Nhớ bữa tối đầu tiên cả lũ mãi chx tập trung đc vs lp, cứ lang thang trông hài vl, thg Minh Anh cứ như sói đầu đàn. Còn vụ thg Lâm vặt bưởi, hình như m chx gọt bưởi bao h, và vụ giặt quần áo, t Lâm và Việt cùng nhau vắt quần áo Đồ ăn hơi thiếu chút, t thấy bình thường. Thực ra nhá đối với t mấy bữa cơm đấy nó bình thường kinh khủng, nhg mà vì là t đc ngồi cùng mâm với nhx thg bn nên nó đặc biệt hơn, ngon hơn bình thường. Ngoài ra thì, “Em xin lỗi bn giày ạ”, chả biết còn cái vid đấy ko. Ngày cuối có cuộc thi ném lựu đạn, thg Lâm ném thua cả t, còn nhặt mũ xong rồi ms ném nx chứ, khoảnh khắc của năm. Đặc biệt là lúc gõ cửa phòng GV, vừa vui vừa sợ, =))), chùm chăn các thứ. Thế quái nào mà thiếu hamburger ạ, thôi dù sao t cx chia cho mỗi đứa một ít, ăn trong lén lút. Thực sự là đi ngủ lúc 9h là một cái gì đấy rất khó bởi vì, well chúng ta là những con cú đêm mà. À lúc mới đến còn chơi bóng chuyền, yes tự nhiên kiếm được quả bóng chuyền hơi và anh em mang ra sân đánh, lúc đấy chưa học bóng chuyền nên là chả thằng nào biết đánh cả, nhưng mà vui. T cứ cảm thấy mấy đứa mình phải thuộc dạng nghịch nhất khối luôn rồi, trò nào cũng chơi được. Còn chuyến đi vừa rồi thì cũng được, nói chung là t vẫn chưa có cảm xúc gì lắm khi đi Ninh Bình. Tóm lại tất cả dịp đi Hạ Long, Thanh Hóa, Quân sự hay Ninh Bình thì đều rất đáng nhớ đối với t. Còn trên lớp thì phải nói là rất ố dề luôn. Mất đồ xảy ra liên miên, t ko tham gia cx ko nói gì đâu nhg mà nhìn bọn m trêu nhau hài tht sự luôn. Thế nào mà cm dắt xe thg Đăng lên tận bậc thg được, nếu dắt đc lên lớp thì cm có dắt ko. Rồi mất chìa khóa, mất mũ thì làm gì.Đặc biệt là mất cặp, sách vở gì đấy, well thỉnh thoảng t thấy mấy trò đấy khá là trẻ con, kiểu lớn rồi thì ai lại đi giấu đồ của bn bao h nhg mà siêu buồn cười nên là thôi, vui là chính. Mấy trò đấy chia rẽ tình cảm lắm nhg mà cx gắn kết lại với nhau, kiểu hợp tác giấu đồ, vui phết. T hay trêu là, sống giữa một bầy t-i-ểu n-h-â-n, thg nào mặt cx gian thì dell tin tưởng thg nào đc, nhg có một sự tht là cm đã ko nghi ngờ t, Sáng suốt đấy vì t hiểu cảm giác bị giấu đồ như nào, t ko muốn phải loay hoay đi tìm đồ của mình khi sắp vào hok, nhg thực ra thỉnh thoảng t vẫn giấu, chẳng qua cm ko Sau mỗi lần như thế tuy không khí có hơi căng thẳng chút gì lm dell gì có thg nào thích bị giầu đồ hay trêu nhg t nghĩ là cuối cùng thì thứ đọng lại trong mỗi thg vẫn là nhx phút giây vui vẻ, cười tươi. Năm lớp 10 cx có mấy thg xuống đá cầu, thể hiện đẳng cấp các thứ. Có một fact là đi v-ệ s-i-n-h chung vui phết, vì nó tạo cho t cảm giác có đoàn thể. Còn nhiều kỉ niệm lắm nhg mà thực sự là t ko nhớ và kể toàn bộ đc nên là có gì cm có thể share cho t đc ko, t sẽ nghe và “ko đánh giá”. Hẳn cm sẽ nghĩ t như này như kia, ơ mấy cái chuyện vặt như thế mà cũng thành kỉ niệm được à thì well, t sống khá đơn giản và trọng tình cảm là chính nên t mới trân trọng đến thế. T cũng mong cm cx trân trọng nhx kỉ niệm ấy với t. Này, chs với nhau bao nhiêu lâu rồi sao toàn là nhưng tấm ảnh dìm, ảnh chụp lẻ tẻ, sao chúng ta không cũng nhau chụp một tấm hình để sau này khi nhìn lại ta lại nhớ về những hồi ức ấy. Nếu có ai hỏi, thì chắc chắn một điều là t sẽ rất tự hào khi kể về nhx thg bn cùng lớp của mình, kể rằng chúng nó vui tính, chúng nó hài hước và thích đùa và thực sự là t cực kì trân trọng tình cảm với cm. Trước đây hay bây giờ, thậm chí là sau này thì t vẫn luôn quan niệm một điều rằng : “ Bạn bè là tài sản riêng quý giá nhất đối với tôi”. T hạnh phúc bởi lẽ t đc gặp gỡ cm, đc lm quen và cùng với chúng m có những kỉ niệm mà t sẽ gọi là khắc cốt ghi tâm. T mong rằng là Minh Dũng, Nam Khánh, Lâm Dũng, Bá Lâm, Nam Việt, Anh Quân, Minh Khoa, Bá Khánh, Chiến Thắng, Minh Anh, Minh Hiếu, Hoàng Anh, Minh Trọng, Minh Tuấn sẽ mãi là nhx thg bn tốt. Hãy trân trọng từng phúc giây ở bên nhau, ok chx.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.