Ờ cũng cuối năm rồi nên sau đây t sẽ tóm tắt lại cảm nhận, kỉ niệm và ừm, nhiều điều về những thg bn cũng lớp, có tất cả nhớ, ko phải lo, ai t cx viết. Lưu ý: đây là lần đầu t viết recap + có khá nhiều chi tiết để kể nên là sẽ hơi lan man xíu, có gì thông cảm. Viết mấy dòng này t xúc động. Vì là cap siêu dài nên là cảm nhận riêng từng đứa t để dưới phần cmt, chịu khó đọc đi vì dell phải đứa nào cũng viết như t đâu
Về phần kỉ niệm thì có nhiều cực kì luôn, kỉ niệm chung của tất cả. Bắt đầu từ đâu đây, từ chuyến đi Hạ Long nhs. Well, thế nào mà t phải ở chung phòng với cả Tuấn, Trọng, Hiếu, Đăng. Thực ra lúc đấy mình chưa quen lắm nên là cảm giác vẫn cứ ko thoải mái, kiểu bị lạc loài nên là lúc đấy ở cùng phòng với bọn m t thấy hơi chán. Sau đó thì t được sang phòng của Nam Khánh, đêm đấy mình xem phim, ăn mì, chs game. Cảm giác lúc đó tuyệt cực vì được ở chung phòng với mấy đứa quen, thức tới gần sáng, làm nhiều điều mà mình thích. Trước đấy thì mình đi chơi công viên, nhớ nhất vẫn là quả phi long thần tốc, thực ra t sợ độ cao, mấy trò mạo hiểm nhg mà đi cùng chúng m t chẳng sợ nx. Sang đến đợt đi FLC, thực sự t thik ở villa hơn thì có phòng khách, không gian chung mà tất cả được ở cùng nhau sinh hoạt, chơi cùng nhau. Đến đêm còn ăn lẩu với hát karaoke nx, t hát dở tht nhg mà vui là chính phải không. Trong đám con trai thì Tuấn, Hoàng Anh với Minh Anh hát hay nhất. Gần sáng định trốn ra ngoài đi chơi nhưng mà không đc, lúc đấy mà có đứa nào mang bộ ma sói hay gì đó đi chơi thì vui hơn. Top list của những câu chuyện chắc chắn là lúc đi quân sự rồi. Cái cảm giác ở cũng con trai lớp mình nó phải gọi là siêu tuyệt, không thể diễn tả được, nó vui kinh khủng luôn. Ngủ cùng nhau, đêm đến thế nào chắc chắn là không ngủ rồi, phải thức chứ, nào đâu có nhiều dịp vui như thế phải không. Quên đánh răng, giữa cái sự quy củ của môi trường quân đội thì thg dell nào cx quên đánh răng và phải chịu phạt để đi đánh răng T với Đăng song ca, t không thuộc lời lắm nhg mà nói chung là hát với Đăng thì còn j bằng nhờ. T tự hỏi lúc đấy mà mình cứ quậy thì có phải ra ngoài sân đứng ko =))). Nhg mà phòng mình sáng qus, đèn rọi trực tiếp vào mặt thì ngủ cái j. Còn phải nộp đt nx, thực ra chả ai muốn bị thu đt đâu nhg mà cm có thấy ko, chính vì phải nộp đt nên là thg nào cx có cơ hội đc nói chuyện trực tiếp với nhau, ko cần phải mỗi thg một cái đt nx, có bộ m-a s-ó-i chs cũng vui nx, t chơi trò đấy nhiều lắm rồi nhg mà thực sự chs vs bọn m nó khác hoàn toàn, thú vị hơn, đánh giá là trò này dễ gây mất đoàn kết, nhìn mặt thg nào cx gian, càng khó đoán ai là sói. Nhớ bữa tối đầu tiên cả lũ mãi chx tập trung đc vs lp, cứ lang thang trông hài vl, thg Minh Anh cứ như sói đầu đàn. Đồ ăn hơi thiếu chút, t thấy bình thường. Thực ra nhá đối với t mấy bữa cơm đấy nó bình thường kinh khủng, nhg mà vì là t đc ngồi cùng mâm với nhx thg bn nên nó đặc biệt hơn, ngon hơn bình thường. Ngoài ra thì, “Em xin lỗi bn giày ạ”, chả biết còn cái vid đấy ko. Ngày cuối có cuộc thi ném lựu đạn, thg Lâm ném thua cả t, còn nhặt mũ xong rồi ms ném nx chứ, khoản khắc của năm. Đặc biệt là lúc gõ cửa phòng GV, vừa vui vừa sợ, =))), chùm chăn các thứ. Thế quái nào mà thiếu hamburger ạ, thôi dù sao t cx chia cho mỗi đứa một ít, ăn trong lén lút. Thực sự là đi ngủ lúc 9h là một cái gì đấy rất khó bởi vì, well chúng ta là những con cú đêm mà. À lúc mới đến còn chơi bóng chuyền, yes tự nhiên kiếm được quả bóng chuyền hơi và anh em mang ra sân đánh, lúc đấy chưa học bóng chuyền nên là chả thằng nào biết đánh cả, nhưng mà vui. T cứ cảm thấy mấy đứa mình phải thuộc dạng nghịch nhất khối luôn rồi, trò nào cũng chơi được. Còn chuyến đi vừa rồi thì cũng được, nói chung là t vẫn chưa có cảm xúc gì lắm khi đi Ninh Bình. Tóm lại tất cả dịp đi Hạ Long, Thanh Hóa, Quân sự hay Ninh Bình thì đều rất đáng nhớ đối với t. Còn trên lớp thì phải nói là rất ố dề luôn. Trộm cắp xảy ra liên miên, t ko tham gia cx ko cổ xúy đâu nhg mà nhìn bọn m trêu nhau hài tht sự luôn. Thế nào mà cm dắt xe thg Đăng lên tận bậc thg được, nếu dắt đc lên lớp thì cm có dắt ko. Đặc biệt là mất cặp, sách vở gì đấy, well thỉnh thoảng t thấy mấy trò đấy khá là trẻ con, kiểu lớn rồi thì ai lại đi giấu đồ của bn bao h nhg mà siêu buồn cười nên là thôi, vui là chính. Mấy trò đấy chia rẽ tình cảm lắm nhg mà cx gắn kết lại với nhau, kiểu hợp tác giấu đồ, vui phết. Sau mỗi lần như thế tuy không khí có hơi căng thẳng chút gì lm dell gì có thg nào thích bị giầu đồ hay trêu nhg mà cuối cùng thì thứ đọng lại trong mỗi thg vẫn là nhx phút giây vui vẻ, cười tươi. Này, chs với nhau bao nhiêu lâu rồi sao toàn là nhưng tấm ảnh dìm, ảnh chụp lẻ tẻ, sao chúng ta không cũng nhau chụp một tấm hình để sau này khi nhìn lại ta lại nhớ về những hồi ức ấy. Nếu có ai hỏi, thì chắc chắn một điều là t sẽ rất tự hào khi kể về nhx thg bn cùng lớp của mình, kể rằng chúng nó vui tính, chúng nó hài hước và thích đùa và thực sự là t cực kì trân trọng tình cảm với cm. Trước đây hay bây giờ, thậm chí là sau này thì t vẫn luôn quan niệm một điều rằng : “ Bạn bè là tài sản riêng quý giá nhất đối với tôi”. T thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho t đc gặp gỡ cm, đc lm quen và cùng với chúng m có những kỉ niệm mà t sẽ gọi là khắc cốt ghi tâm. Hãy trân trọng từng phúc giây ở bên nhau, ok chx.
Chiến Thắng: t không bt m có nhớ không nhg mà bn mình từng học chung mẫu giáo đó cậu, còn chơi trò chơi cùng nhau à t còn nhớ có lúc biểu diễn văn nghệ xong như nào đấy mà m mượn quần áo của t. Cx lâu lắm rồi, kí ức của t với m chủ yếu gắn liền với mầm non, với bài học đầu đời, cũng phai tàn nhiều rồi nhg mà nó vẫn còn và t vẫn nhớ, ko bt m nhớ ko =))). Còn hiện tại t siêu phục vì sao m hok đều các môn d- ữ vậy, tư duy Toán hay thế, Văn hay và nói chung là nhiều môn khác. Người lp trưởng khá gương mẫu và đáng noi theo. Nói chung là t phải hok tập m nhiều
Bá Lâm: theo nhx j t nhớ thì m là thắng nấu x-ó-i t nhiều nhất, ok, no problem. Dù chả bt lời nào của m là tht, lời nào là giả nhg anyway t chắc chắn 1 điều là m cx coi t là bn thì ms dám chửi chứ chửi đứa khác nó o-á-n-h cho bỏ m-ị-a. M bt tại sao mà t luôn bám theo m, cố gắng chs với m kể cả m có nấu x-ó-i hay hắt hủi t ko, đấy là t cx coi m là bn, t thấy m hài và t thấy vui vì đc chs vs m, đơn giản thế thôi. Nên là đứa nào ns j thì kệ ns, cuối cấp rồi nên là cố chs vs nhau ngày nào thì chs. Suýt quên, t còn nhớ i chang lần đầu gặp m, chỗ để xe nhớ ko, “Bn ơi tên gì?”. Ở lp m hay lm trò, cười, học tập t đánh giá tư duy toán của m siêu tốt, tức là gặp mấy bài khó, lạ m giải đc, cần học tập nhg mà thế nào mà hạnh kiểm của m chán thế =))). Ở nhà m ko đc chs đt à mà đến lp chs nhiều vậy? Hỏi th đừng tự ái lm j. Còn j nx nhỉ, ngoài hài ra thì lúc nghiêm túc thì t đánh giá m là một con tướng mạnh. M cx hay giúp đỡ t và chs thể thao nhiều. Hồi hè mà m đánh cặp cầu lông với t thì có phải làm b-á ch-ủ k-o
Nam Khánh: tư duy Toán cx tốt, ko bt tại sao nhg mà m t cứ có cảm giác của một người anh cả lo cho các em của mình, hoặc là do m tỏ ra như vậy. Hỏi m mấy câu, dù ko bt nhg mà vẫn cố trả lời cho được, ok t ghi nhận. Sao mình gắn bó lâu rồi mà nghĩ mãi chx ra kỉ niệm, t cố gắng viết cap của m dài ra nhất có thể cho nó công bằng với mấy đứa khác. Được cái lúc giao việc tổ thì cứ cho m lm pp là yên tâm
Lâm Dũng: t phải công nhận một điều là m đẹp trai, ok chx, dell phải gay mà t khen nhg mà nhắc lại là m đẹp trai. Học giỏi tiếng Anh, chắc chắn là do m có nền tảng tốt rồi ko ns nhiều. Sao m cứ nói j t xong, t hỏi lại m bảo là ko có j, what, t hỏi lại cho có thôi chứ t bt thừa m nói j t nên là bỏ cái thói quen đấy đi nhs. Thực ra lúc m hỏi t sao m cứ tự biến mình thành trò hề thế thì well, t chỉ muốn tạo ra kỉ niệm vs bn bè thôi, trò càng vui càng tốt, sau này muốn trẩu thì ai cho. T vẫn thik m trở t, thg khác thì chắc là chúng nó cx cho t đi nhờ thôi nhg mà đc m trở vẫn thik hơn, Ngoài mấy đứa còn lại thì chắc m là đứa đi cùng t nhiều nhất, nhờ năm lp 10 xếp chỗ tin xong lm cđ toán mà mình hiểu nhau hơn.
Minh Khoa: t đánh giá m là con người của nghệ thuật, tức là kiểu m có những cảm nhận riêng của một món ăn, vể bộ phim hay câu chuyện nào đó, rất rõ ràng, rành mạch. Tóm lại là m có quan điểm rõ ràng. Lần đầu gặp thì m hơi ít nói, chắc ngại, lạnh lùng ngầu. Khoảng thời gian học chung lớp Vật Lí với m khá vui, trò chuyện rồi t cx hiểu m hơn, t tin tưởng m đấy.
Nam Việt: ko có ý gì đâu nhg mà m hơi f-e-m-b-o-y, kiểu cách cư xử nhẹ nhàng. T xem bộ nào m cx bt, nói chung là mình có điểm chung là cùng thik anime, ok có một người cùng trò chuyện về sở thích nói chung là cx thú vị. M với Lâm là hai thg nấu x-ó-i t nhiều nhất, ok anyway t cx vẫn coi m là một người bn, bao h chuỗi 100 mình đi mixue nhs, t cho m cái kem
Quân: những gì t bt về m thì nó có hơi… nên thôi có gì hay t ns. Thức khuya ít thôi, chịu khó đi ngủ sớm, thực ra thức khuya cx vui bởi vì h nhiều đứa cx thức mà. Tính m cũng khá là giống mấy thg hok chuyên mà t bt, siêu giỏi tiếng anh, m có hơi nghiêm túc thái qus với nhx thứ ko đáng để nghiêm túc. Kỉ niệm thì bây h t đg ngồi cạnh m giờ học Lí đây, có j m cứ kể cho t, t sẵn sàng lắng nghe mà “ko đánh giá”.Bây giờ m còn uống cafe ko, sàng Hà Lan thì đừng quên bọn t nhs, và đi xe đạp, chụp cho t hình cối xay gió, bên đấy có đặc sản gì.
Bá Khánh: lúc đầu gặp m t có ko thân lắm nên ko ns chuyện nhiều, sau quen rồi thì chs vs m cx vui. Trông m cơ bắp, mạnh mẽ. Bây giờ ngồi cạnh m t cx thấy vui. Lúc trc m có đi hok bóng rổ ko mà đánh hay vậy. M khá am hiểu về code và tin học
Hiếu: một trong số những người t gặp đầu tiên, lúc đá bóng, kỉ niệm mình chủ yếu là lúc t lm tổ trưởng và lúc đá bóng. Sao trên giấy tờ thì ko thấy m phạm lỗi gì mấy mà nhìn m t cứ có cảm giác m phải phạm nhiều lỗi hơn cơ, chắc tâm t ác nên m là một trong những đứa mà t muốn trừ điểm nhất =))), lúc đá bóng thì m là đứa t có thể tin tưởng đc. Này nói cho t bt m thấy trình đá bóng của t như nào?
Hoàng Anh: m hay tạo ra mấy trò hay, dạo này thân hơn tí nên cx có nhiều điều hơn để nói. Nói chuyện với m t có cảm giác chill. M đá bóng cx hay đấy, cho m đá tiền đạo cắm pressing hay là đá ở giữa để khều bóng cx đc, rất đa năng. M cx có cái gì đó thú vị, giọng ca ẩn mình, t thấy m hát hay đấy
Đăng: đeo khẩu trang làm gì, t cx đẹp trai mà, hơi nhiều mụn nhg mà cx đẹp trai. Lp 10 m cứ kh-o-á-c vai bá cổ t, khó chịu v, nhg mà sau này quen rồi thì t cx bị lây cái thói quen của m. Chỉ có m ms thích khoác vai thôi, từ nay mỗi lần khoác vai ai t lại nhớ về m. Quá khứ của m huy hoàng tới mức nào vậy, nghe nói m từng là lp trưởng gương mẫu. Cố lên, bây giờ m cx giỏi, chỉ là m đg tự kìm nén tài năng của mình thôi
Tuấn: hồi đầu năm lp 10 m ko thân vs lp lắm nên là t cx ko bt nhiều về m, thế nào mà dần dần m cx bắt đầu chs với bn t. Gần đây hok Lí cùng nhau nên tình cảm chúng mình đi lên. M cao ráo, chs bóng rổ siêu hay, có ý định đ-ấ-u chuyên nghiệp ko. Giọng ca trữ tình, hát hay đấy
Trọng: m cx cao, cx chơi bóng rổ hay, ít nói, t nghe ns m đi rừng hay lắm nhg chx đc xem trực tiếp bao h nên ko bt. À lần đầu t gặp mà là lúc gặp mặt ở quán cafe, lúc đấy m còn đeo khẩu trang, bây giờ m ít đeo khẩu trang rồi nhưng mà t vẫn cảm thấy m có nét gì đó lãng tử bởi vì m cư xử rất nhẹ nhàng, tinh tế
Minh Anh: riêng m thì t tặng cho từ n-g-ô-n-g. M có cái gì đó cực kì phá cách, đừng giận chứ hồi trước t thấy m trẻ trâu c-ự-c, thích thể hiện, m hay bày ra mấy trò hay phết, thỉnh thoảng hơi qus nhg mà vui. Vẫn ngông như thế nhg mà trong khuôn khổ thôi nhs. M cũng hát hay, đặc biệt là rap
