Mẹ ta là vú nuôi trong phủ Tướng phủ. Lúc người của phủ Tướng quân đến đón người, mẹ đã đẩy ta ra ngoài.
Ta thay thế tiểu thư gả cho vị tướng quân trong truyền thuyết mặt xanh nanh vàng, giết người không gớm tay, rồi theo hắn ra biên ải.
Về sau, tướng quân thắng trận khải hoàn, đưa ta về kinh, người đời mới được chiêm ngưỡng phong thái tựa tiên nhân của hắn. Mà mẹ ta lại đưa vị tiểu thư đã sa sút tới cửa, đòi ta phải trả lại mối nhân duyên tốt đẹp này cho tiểu thư.
Hừ, nực cười. Tất cả những gì ta tự mình giành lấy, dựa vào đâu mà phải dễ dàng chắp tay nhường lại?
1
Mẹ ta là vú nuôi trong Tướng phủ.
Ngày người phủ Tướng quân đến, bà ấy dứt khoát đẩy ta ra.
“Tiểu thư, lệnh cha mẹ, lời mối lái, người không được bướng bỉnh như vậy nữa.”
Ta không thể tin nổi nhìn mẫu thân mình mình.
“Tiểu thư, tuy lão nô đau lòng cho người, nhưng… nhưng khi quân là đại tội… A Ngư còn nhỏ. Người có trách thì cứ trách lão nô đây này!”
Mẫu thân ta kéo Ôn Nguyễn quỳ một bên, “cộp cộp cộp” dập đầu.
Ta trăm miệng một lời cũng không giải thích được, bị trùm khăn voan đỏ, đưa lên kiệu hoa của phủ Tướng quân.
Không có ai đứng ra làm chủ cho ta.
Ai cũng biết lần gả này lành ít dữ nhiều.
Thế nhưng, mạng của tiểu thư là mạng, còn mạng của ta thì không phải sao?
2
Về sau, ta trở lại kinh đô, phượng quan hà bí, cáo mệnh quấn thân.
Mà Tướng phủ từ lâu đã sa sút, rơi xuống hàng thế gia hạng hai, chẳng còn chút thể diện nào.
Ngày Tạ Cảnh đưa ta xuất hiện ở cổng thành, mọi người mới kinh ngạc nhận ra vị Tạ tướng quân trong lời đồn mặt xanh nanh vàng, giết người không chớp mắt ấy lại có vóc dáng hiên ngang, mặt đẹp như ngọc.
Nào ngờ, ngay tối hôm đó, mẹ ta đã mang theo Ôn Nguyễn, lấy danh nghĩa vú nuôi mà tìm đến.
“A Ngư, trước đây là Tướng phủ đối xử không tốt với con, đây là món quà phu nhân bù đắp cho con.”
Mẫu thân nắm tay ta, lồng vào một chiếc vòng.
“Bà tìm ta có việc gì?”
Ta bất động thanh sắc rút tay lại.
Mẫu thân ta lúng túng: “Năm xưa con vốn mạo danh tiểu thư để gả cho tướng quân, nay đã về kinh rồi, hai đứa hãy đổi lại cho nhau đi.”
“Đổi?”
Ta cười lạnh nhìn bà: “Ta đã là thê tử của tướng quân, bà muốn đổi thế nào?”
“A Ngư, phu nhân đã nói rồi, nếu con không nỡ bỏ vinh hoa phú quý này, ở lại phủ Tướng quân làm một thiếp thất cũng không phải là không thể, dù sao con và tiểu thư cũng có tình nghĩa cùng nhau lớn lên…”
Đôi mắt mẹ ta bắt đầu rưng rưng lệ.
“Đúng vậy, vốn dĩ tất cả những thứ này là của ta, dù thế nào đi nữa, vị trí tướng quân phu nhân phải là của ta.”
Ôn Nguyễn không biết đã xông vào phòng từ lúc nào.
“Của ngươi?”
Ta lạnh lùng liếc nhìn Ôn Nguyễn một cái.
“Ngươi tưởng ngươi là ai? Năm xưa nếu không phải ngươi chiếm danh phận của ta, ngươi có cửa gả cho tướng quân sao?”
Ôn Nguyễn lý lẽ hùng hồn.
Ta quay đầu đi, không muốn để ý tới hai người trước mặt này nữa.
“Chẳng qua là tu hú chiếm tổ, cho ngươi hưởng phúc không công mấy ngày mà đã không biết trời cao đất dày là gì rồi sao? Ta ra lệnh cho ngươi, nhân lúc mới về kinh, bây giờ lập tức đổi lại cho ta.”
Ôn Nguyễn kiêu ngạo ngẩng đầu, dùng thái độ bề trên nhìn ta.
Ta bị sự vô liêm sỉ của hai người bọn họ làm cho bật cười: “Hưởng phúc? Năm xưa chẳng phải ta bị đẩy ra để thế mạng sao?”
“Ngươi!”
Mẫu thân ta tức quá hóa giận, lao lên tát ta một cái.
“Vú nuôi, cái tát ngày hôm nay xem như là đoạn tuyệt chút tình nghĩa chủ tớ bao năm qua của chúng ta.”
“Người đâu, lôi hai người này xuống đánh hai mươi trượng, đuổi ra khỏi phủ Tướng quân!”
Nếu nói lúc đầu ta còn chút lòng hiếu kính với mẫu thân thì cái tát này đã hoàn toàn cắt đứt tình mẫu tử.
Năm xưa đẩy ta đi vào chỗ chếc, nay ta gian khổ mới có ngày hiển đạt, vậy mà lại muốn ta chắp tay nhường lại tất cả sao?
Thật là nực cười đến cực điểm!
Ta không những không để các người toại nguyện, mà ta còn muốn giẫm từng kẻ một dưới chân, đem những khổ cực mình đã chịu bắt các người phải trả lại gấp nghìn gấp vạn lần!
