Để giúp cô cả nhà giàu tìm bằng chứng ngoại tình của vị hôn phu tổng tài, tôi đã mai phục trên con đường mà anh ta chắc chắn đi qua và điên cuồng bám theo.
Cuối cùng, sau khi trà trộn thành nhân viên phục vụ khách sạn, tôi mới chụp được ảnh thân mật của anh ta và người khác.
Nhưng có một tin xấu: Tôi quên tắt đèn flash.
Chạy mau!
Ngày hôm sau, tôi đã bị anh ta xách cổ lôi lên xe.
Lúc này, tôi đang định tìm lời ngụy biện thì anh ta đã trực tiếp lên tiếng: “Cô ta trả cô bao nhiêu, tôi trả gấp đôi.”
Tôi mỉm cười nói: “Như vậy không tốt lắm đâu, tôi là người có đạo đức nghề nghiệp mà.”
“Gấp mười lần!”
Ngay lập tức, tôi bày hết đồ nghề ra, cười nịnh nọt: “Anh muốn thanh toán bằng hình thức nào ạ?”
Vậy mà anh ta bỗng nhiên ghé sát lại, nắm lấy tay tôi và hỏi: “Quẹt mặt không được sao?”
Tôi: “?”
1
“Alo, cô Cố, tổng giám đốc Thẩm đã xuất phát đến công ty rồi.”
Chín giờ sáng, tôi chuẩn bị sẵn sàng trên chiếc xe bán đậu phụ thối, mai phục trên con đường đi làm của tổng tài Thẩm Liễm để báo cáo với khách hàng của mình là cô Cố.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói lười biếng của cô Cố truyền đến: “Theo sát anh ta, hôm nay nhất định phải chụp được bằng chứng anh ta ngoại tình!”
Tôi kiên định gật đầu hứa hẹn: “Vâng ạ!”
Sau đó, tôi lái xe đuổi theo chiếc Rolls-Royce của Thẩm Liễm, đua xe suốt quãng đường đến tận dưới tòa nhà Thẩm thị.
Tôi không tin một tổng tài của tập đoàn lớn như vậy mà lại không gần nữ sắc, không có lấy một người tri kỷ hay sao?
2
Nửa tháng trước, tôi nhận được một đơn hàng. Khách hàng yêu cầu tôi theo dõi vị hôn phu của cô ấy để tìm bằng chứng ngoại tình, từ đó cô ấy có thể hủy hôn.
Người tìm đến tôi là cô cả của tập đoàn nhà họ Cố. Cô ấy vừa mới liên hôn với người nắm quyền của Thẩm thị – Thẩm Liễm vào nửa năm trước.
Tại nhà hàng, cô ấy vừa khóc vừa kể khổ với tôi: “Rõ ràng tôi đã có bạn trai rồi, chẳng qua anh ấy hơi nghèo một chút thôi.”
“Nhưng chắc chắn sẽ có ngày anh ấy thành công.”
“Cái tên Thẩm Liễm đó có gì tốt chứ, đúng là một tảng băng trôi.”
“Anh ta bị thần kinh đấy, tôi không thích anh ta, anh ta cũng chẳng thích gì tôi, vậy mà sao lại đồng ý đính hôn với tôi cơ chứ?”
“Anh ta nói sẽ tìm cơ hội hủy hôn, vậy mà đã nửa năm rồi chẳng thấy tăm hơi đâu, tôi chờ không nổi nữa.”
“Anh ta cứ kéo dài thời gian với tôi thì đừng trách tôi bất nghĩa.”
Lúc ấy, tôi vừa nghe vừa đưa giấy ăn cho cô ấy, đồng thời không quên mắng Thẩm Liễm là đồ rùa rụt cổ, nói lời không giữ lời.
Cuối cùng, cô Cố ra giá một trăm nghìn, yêu cầu tôi nhất định phải chụp được bằng chứng Thẩm Liễm có người khác. Đến lúc đó, cô ấy có thể đem bằng chứng tới trước mặt cha mẹ để hủy bỏ hôn ước.
Nhìn thấy một trăm nghìn, mắt tôi sáng rực lên ngay lập tức. Đúng là thiên kim tập đoàn họ Cố, thật hào phóng làm sao.
Vì số tiền này, tôi vỗ ngực bảo đảm với cô ấy: “Cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp cô hủy hôn thành công!”
Nhưng đáng ghét là, tên Thẩm Liễm này lại là một kẻ cuồng công việc. Suốt nửa tháng trời, lịch trình của anh ta chỉ xoay quanh hai điểm là công ty và nhà riêng.
Thậm chí anh ta còn đúng giờ hơn cả gà rừng gáy sáng.
Vì một trăm nghìn, tôi liều luôn.
T
ôi cải trang thành người bán đậu phụ thối rong có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, như vậy thì ai có thể nghi ngờ tôi được chứ?
Lúc này, tôi dốc sức lái chiếc xe tự chế đuổi theo.
Nửa giờ sau, Thẩm Liễm bước xuống từ chiếc Rolls-Royce. Anh ta chỉnh lại bộ vest cắt may tinh xảo rồi sải đôi chân dài bước vào công ty.
Tôi dừng xe dưới bóng cây, đứng từ xa quan sát anh ta.
Đã theo dõi nửa tháng rồi, nhưng nhìn lại tôi vẫn thấy anh ta rất đẹp trai, không hiểu sao cô Cố lại không thích nhỉ.
Nếu đây mà là vị hôn phu của tôi, tôi sẽ lao vào chiếm hữu ngay trong một nốt nhạc!
Nhưng mà không đúng!
Bây giờ tôi chỉ là một kẻ nghèo túng, sao có thể mơ mộng hão huyền về đại tổng tài nhà người ta được?
Lấy được một trăm nghìn mới là chính sự!
