2025-12-23 – 62

Năm 1933, tại một thị trấn hẻo lánh ở Giang Tây, một người phụ nữ bình thường đã bắt đầu cuộc đời phi thường của mình. Ba mươi mốt tuổi, bà cùng chồng đưa bốn người con chuyển đến một ngôi làng ở Chiết Giang, chồng đi làm xa, bà ở nhà may vá thuê để nuôi con. Đến năm 58 tuổi, mắt bà đã mờ, chồng cũng đến tuổi nghỉ hưu, hàng xóm khuyên bà đi đánh mạt chược cho khuây khỏa nhưng bà hoàn toàn không hứng thú, mỗi ngày chỉ ngồi trước cửa nhà nhìn ngọn núi gắn bó cả đời với cảm giác trống trải trong lòng. Cho đến một ngày, bà thấy mấy đứa trẻ sáng sớm đi ngang cửa nhà để đến trường, nghĩ rằng bụng đói thì sao học hành cho tốt, bà liền dựng ngay trước cửa một quầy bán bữa sáng và định giá tất cả món ăn chỉ 5 hào. Bữa sáng tuy đơn giản nhưng làm vô cùng vất vả, vì tuổi cao nên bà phải dậy từ nửa đêm để chuẩn bị, chỉ sợ bọn trẻ không kịp ăn sáng. Việc ấy bà làm suốt hơn hai mươi năm, bốn người con nhiều lần khuyên mẹ đừng cực khổ nữa, nên an hưởng tuổi già, thậm chí còn xây cho bà một căn nhà nhỏ khang trang, nhưng bà ở đó chẳng được mấy lần. Hai mươi bảy năm trôi qua, bà làm hỏng bốn chiếc xe ba bánh, đốt hết bốn năm chục bếp than, ngoài những lúc ốm không xuống giường được thì hầu như chưa từng nghỉ một ngày nào. Có người ác ý nói bà kiếm được rất nhiều tiền, nhưng bà chỉ cười nói rằng gần như không có lãi, mỗi tháng còn phải bù vào vài trăm tệ, đều là tiền trợ cấp chồng để lại vì bản thân bà cũng chẳng tiêu hết số tiền đó, thà dành cho bọn trẻ còn hơn. Bà thu tiền cũng có nguyên tắc, những đứa trẻ mồ côi thì nhất quyết không lấy tiền, và điều khiến bà vui nhất là rất nhiều đứa trẻ từng ăn bữa sáng của bà khi lớn lên, dù đã lập gia đình, sinh con, vẫn đặc biệt dắt con quay lại ăn bữa sáng do chính tay bà làm.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.