Bạn có phải đã nhiều năm rồi không còn ngồi ăn bữa cơm gia đình cùng con gái, để rồi cuối cùng con bé coi cây ATM như chính cha mình hay không? Một ngày nọ, mẹ dẫn con gái đến ngân hàng rút tiền, rồi nói với con rằng bố cho tiền để hai mẹ con đi mua đồ. Cô bé ngoan ngoãn liền hỏi một câu: “Bố không đi cùng sao?”. Người mẹ chỉ thuận miệng đáp rằng bố bận công việc. Trong suy nghĩ non nớt của con, bố là người thường xuyên “cho tiền”, là người bố vất vả nhất trên đời. Khi ở công viên giải trí, thấy các bạn nhỏ đều có bố đi cùng, cô bé vô cùng ngưỡng mộ. Lâu dần, con bắt đầu tưởng tượng cây ATM chính là bố mình, tưởng tượng bố đẩy mình chơi xích đu, dạy mình đi xe đạp, tưởng tượng những ngày đông lạnh bố sẽ lái xe đưa đón mình đi học. Đến Tết, cô bé dậy rất sớm hỏi mẹ bố đâu, mẹ nói bố bận không về được. Buồn bã, cô bé một mình đi tới trước cây ATM, và ở một nơi xa xôi nào đó, người bố cũng đang đứng trước máy rút tiền. Cuối cùng, cô bé vẫn khẽ nói một câu: “Bố, chúc mừng năm mới”.
