Chúng ta quen nhau cũng chẳng phải duyên trời định, vậy mà nhờ cái duyên đó mà em đã học được rất nhiều đấy. Anh tới như nắng mùa xuân rồi rời đi như hoàng hôn vào buổi chiều mùa hạ. Có lẽ anh cũng đang hạnh phúc bên người mới rồi, anh nhỉ?
Anh đâu phải là người trải qua được tháng năm chửi nhục mà vẫn chịu đựng cái “toxic relationship” là như nào đâu? Cũng có hiểu được cảm giác người bị bỏ rơi lại là như nào đâu? Nhưng mà chung quy lại vẫn cảm ơn anh.
Nhờ có anh, mà em giờ cũng đã thay đổi rất nhiều rồi, học cách yêu bản thân nhiều hơn và làm những gì mình chưa từng nghĩ mình làm được. Giờ em đã làm được hết những thứ đó và còn hơn cả thế nữa so với bộ não của anh là cái chắc rồi. Anh từng nói em chẳng làm được gì thì giờ em lại thấy anh là kẻ thất bại và thảm hại như nào, phải thầm cảm ơn ông trời vì lọc được một thằng tồi xuất hiện trong đời.
CẢM ƠN CHÀNG TRAI HUST TỒI TỆ.
