“Nguyễn Anh Tuấn vào bàn… vẫn là phong thái điềm tĩnh như đang tính tiền cà phê, nhưng mỗi lần anh đặt cơ xuống là đối thủ lại hơi run run vì không đoán được anh chuẩn bị ‘chém gió’ hay ‘chém bi’.
Và đây rồi— cú đánh con 2.
Ui trời… quả xoáy này mà đem đi tua chậm chắc phải ngắm mấy lần mới hiểu: bi chạy như được lập trình, vừa lượn vừa né, xong lại quay về đúng điểm đẹp!
