TÔI TRÙNG SINH LÀM SINH VIÊN BÁCH KHOA VỚI HỆ THỐNG BUFF, MUA BÁN ĐIỂM RÈN LUYỆN
CHƯƠNG 3: TRẬN CHIẾN HẬU CẦN – NƠI BÁ LỌ LỘ NĂNG LỰC LẦN ĐẦU
Buổi họp chưa kết thúc thì Hoàng Cửu Bảo đập mạnh bảng thông báo xuống bàn.
“Cuối tuần này CLB tham gia hỗ trợ sự kiện ‘Ngày hội Sinh viên Sáng tạo’. Ai cũng phải làm việc.
Tổ hậu cần đang thiếu người nghiêm trọng. Bạn nào xung phong?”
Cả hội trường im phăng phắc.
Hậu cần nghĩa là:
— Khiêng bàn ghế.
— Vác thiết bị.
— Dọn rác.
— Chạy việc lặt vặt không tên.
Không ai muốn.
Bá Lọ liếc hệ thống đang lơ lửng trước mắt:
[Cơ hội nhiệm vụ phụ phát sinh]
Hỗ trợ ban hậu cần – đóng góp tích cực
Phần thưởng: +15 điểm rèn luyện | +20 EXP
Chấp nhận?
Bá Lọ khẽ mỉm cười.
“Chốt!”
Cậu giơ tay.
“Em tham gia ban hậu cần!”
Cả phòng quay lại nhìn như cậu bị điên.
Cửu Bảo hơi nhướn mày. “Ồ? Cậu là… Bá Lọ? Lần trước bị tôi trừ điểm vì đi muộn đúng không?”
“Dạ đúng.”
“Vậy lần này đừng để tôi phải trừ nữa.”
SÁNG NGÀY SỰ KIỆN
Kho hậu cần ở sân B2 ngổn ngang đủ thứ: dây điện, standee, loa kéo, bạt che, biển chỉ dẫn…
Trưởng ban hậu cần – anh Quân – đang ôm đầu.
“Thế này thì chết. Còn 1 tiếng khai mạc mà thiếu 3 người. Lắp âm thanh chưa xong, dựng khung chưa chạy, mà lại bị thiếu bản vẽ bố trí.”
Bá Lọ nhìn qua là hiểu ngay.
Đời trước cậu cũng từng gánh mấy vụ hỗn loạn thế này, chỉ là không có hệ thống hỗ trợ.
Hệ thống rung nhẹ:
[Phát hiện tình huống hỗn loạn – đề xuất kích hoạt kỹ năng hỗ trợ]
Kỹ năng: Phân Tách Nhiệm Vụ
Hiệu ứng: Tự động chia nhỏ công việc – tối ưu thời gian – giảm sai sót.
Kích hoạt?
“Kích hoạt!”
Một luồng ánh sáng nhạt lướt qua mắt Bá Lọ.
Hệ thống phân tích 3 giây, rồi bùm — bảng phân chia nhiệm vụ chi tiết hiện ra.
Nhóm A: Lắp đặt 2 loa + kéo dây tín hiệu
Nhóm B: Dựng khung banner + căng bạt
Bá Lọ: Điều phối – kiểm lỗi – hỗ trợ khẩn cấp
Thời gian hoàn thành dự kiến: 32 phút
Bá Lọ quay sang đám anh em.
“Anh Quân! Em có phương án tối ưu nè. Giờ mình chia nhóm theo thế này—”
Anh Quân nhìn bảng nhiệm vụ rồi trợn mắt.
“Cái này… ai vẽ vậy? Chuẩn từng milimet…”
Cậu cười. “Em làm tạm thôi ạ.”
LẦN ĐẦU LỘ NĂNG LỰC
Nhờ bảng phân chia rõ ràng, cả đội chạy việc như máy.
Ai cũng biết việc của mình, không giẫm chân nhau.
Bá Lọ di chuyển liên tục, lúc thì chỉnh dây loa bị lệch, lúc thì xử lý chân bạt bị nứt, lúc lại đo khoảng cách vị trí standee…
40 phút trôi qua như 10 phút.
Anh Quân đứng chết trân.
“Lọ… em vừa làm 3 việc một lúc hả?”
“Không, em làm 7 việc.”
“…???”
Thậm chí Cửu Bảo đi ngang qua cũng phải nhìn lại hai lần.
“Khoan… thằng này đời trước lười như ma đuổi mà… sao hôm nay chạy nhanh dữ vậy!?”
Bá Lọ nở nụ cười bí hiểm.
“Một phần thôi… còn lại nhờ hệ thống.”
HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ
Đúng 9:00, mọi thứ hoàn chỉnh 100%.
Sân khấu bật nhạc.
Dãy loa không lỗi.
Banner căng đẹp như thi công chuyên nghiệp.
Hệ thống “ting!”:
[Nhiệm vụ phụ hoàn thành!]
+15 ĐRL → Điểm rèn luyện: 30/100
+20 EXP
Danh tiếng nội bộ CLB tăng nhẹ
Anh Quân đến vỗ vai.
“Bá Lọ! Em mà làm hậu cần chuyên nghiệp là giàu đó! Câu lạc bộ nợ em một bữa nhậu!”
Cả đội cười ồ lên.
Riêng Hoàng Cửu Bảo đứng xa xa, ánh mắt sắc lại.
“Thằng này… có gì đó không bình thường.”
Bá Lọ liếc sang, ánh mắt không kém cạnh:
“Rồi sẽ tới lượt tao tính nợ với mày… Cửu Bảo.”
