Yêu Tiền Yêu Mình, Phất Lên Như Gió
Tác giả: 福鍋巴
Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Vả mặt, Hài hước, Sảng văn, Có yếu tố siêu nhiên nhẹ.
Kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi đến chùa cầu phúc.
Lúc quỳ trên bồ đoàn trước Phật Tổ, anh ta trang nghiêm thề rằng sẽ mãi mãi không thay lòng.
Không ngờ chỉ ít lâu sau anh ta lại ngoại tình.
Điều bất ngờ hơn nữa là theo lời thề, mỗi lần anh ta cặp kè với người mới thì thanh máu của anh ta lại tụt xuống, còn người bị phản bội thì lại nhận được phần thưởng tương ứng.
1
Hôm nay là kỷ niệm bảy năm yêu nhau và ba năm ngày cưới của tôi và Chu Trí.
Cách đây không lâu, Chu Trí vừa giành được một hợp đồng lớn và được thăng chức. Đúng là niềm vui nhân đôi! Vì vậy, chúng tôi quyết định đến ngôi chùa trên núi để trả lễ và cầu phúc vào ngày kỷ niệm đầy ý nghĩa này.
Để tỏ lòng thành kính, chúng tôi không đi cáp treo mà chọn cách leo cầu thanh bộ. Trên đường đi, cả hai cùng ôn lại những chuyện xưa cũ. Từ căn phòng trọ chật hẹp đến căn hộ cao cấp trị giá hàng chục tỷ hiện tại, những gian khổ trong đó chỉ có chúng tôi mới hiểu rõ nhất.
“Vợ à, nếu không có em thì sẽ không có chúng ta của ngày hôm nay.” Chu Trí ôm vai tôi, cảm thán nói.
Tôi tự nhận thấy mình hoàn toàn xứng đáng với câu nói này.
Những bát canh giải rượu đêm khuya, những tô cháo dưỡng dạ dày buổi sáng, từng đôi tất được là phẳng phiu… Mọi thứ trong nhà đều do một tay tôi lo liệu tỉ mỉ và chu đáo.
Để tiết kiệm tiền, tôi cắt giảm cả đồ dưỡng da, chỉ dùng loại cho trẻ em, trà sữa cũng phải đợi lúc có khuyến mãi mới dám mua.
Tôi từng xem một video phỏng vấn ngẫu nhiên về giá trị trang phục. Những cô gái trẻ mang theo túi xách hàng trăm triệu, quần áo vài chục triệu, khiến tôi cảm thấy họ với kẻ đang mặc chiếc áo phông vài chục nghìn là tôi như đang sống ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Lúc đó, Chu Trí vừa thấy có lỗi vừa áy náy, còn hứa rằng sau này nhất định sẽ cho tôi một cuộc sống sung túc như thế.
Hiện tại, Chu Trí đã có mức lương cả tỷ đồng mỗi năm, tổng tài sản cũng đạt đến con số đáng mơ ước, chất lượng cuộc sống của chúng tôi đã được cải thiện rất nhiều. Nhưng những chiếc túi hiệu, những khoản tiêu xài xa xỉ vẫn nằm ngoài phạm vi cân nhắc của tôi.
Tiền trang trí nhà cửa, tiền đầu tư gia tăng tài sản, quỹ giáo dục cho con cái sau này…
Cánh tay Chu Trí ôm vai tôi siết chặt hơn, giọng nói cũng trở nên xúc động: “Vợ à, em chính là cây định hải thần châm của anh, cưới được em là phúc phận của đời anh.”
Bỗng nhiên, một cơn gió núi thổi qua, cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Khi lên đến ngôi chùa trên đỉnh núi, cả hai đều thở hồng hộc, mệt đến rã rời. Mấy chiếc ghế đá ở chính điện đều đã có người ngồi, bậc thềm bên ngoài thì vừa bẩn vừa ướt, không thể ngồi được. Vì vậy, chúng tôi đi ra phía sau, tìm đến một điện thờ phụ ít người qua lại.
Ở đó chỉ có một chiếc ghế dài, Chu Trí cởi áo khoác lau sạch mặt ghế rồi để tôi ngồi. Chiếc bồ đoàn trước mặt Phật tổ trông khá êm ái, anh ta dứt khoát quỳ xuống đó để nghỉ ngơi vài phút.
Phật tổ: Tự nhiên dính chấu! Cầu cái gì thì nói lẹ lên, đừng quỳ lâu như thế, ta sợ!
