2025-11-26 – 63

Đoản [Tinh Kiệt] – “Lại Thêm Một Tuổi”

Buổi chiều muộn bắt đầu bằng tiếng nước chảy khe khẽ trong căn bếp nhỏ. Nắng cuối ngày xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi xuống mặt bàn thành từng dải vàng nhạt dịu êm. Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước quầy bếp, tay áo xắn cao, cẩn thận rây lớp bột mì trắng mịn như sương. Bột bay thành từng hạt nhỏ, vương lên hàng mi dài của anh. Hoàng Tinh phía đối diện nhìn thấy liền bật cười, nghiêng đầu quan sát vài giây rồi mới nhẹ tay phủi đi giúp anh.

Mùi bơ tan ra trong không khí, hòa cùng hơi ấm đang lan ra từ lò nướng. Trong ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt Khâu Đỉnh Kiệt như được tô thêm một tầng sáng dịu dàng. Hoàng Tinh chống cằm nhìn vị “đầu bếp nhỏ” vụng về của cậu, xung phong vào bếp làm bánh hôm nay. Ánh mắt cậu dõi theo từng động tác của anh, từ cách anh vụng về đánh trứng, đến việc anh nghiêm túc đọc lại công thức mỗi khi cảm thấy không chắc chắn. Mỗi chi tiết nhỏ ấy đều khiến trái tim Hoàng Tinh mềm ra.

Cuối cùng, cậu vẫn không nhịn được, vòng sang chỗ anh đứng, ôm lấy eo anh từ phía sau, cằm tựa lên vai anh, khẽ thấp giọng thì thầm bên tai:

“Thơm quá, em muốn ăn vụng.”

Khâu Đỉnh Kiệt bật cười, cựa quậy thoát khỏi cái ôm của cậu. Anh múc một ít kem bơ, đưa đến sát môi cậu. Hoàng Tinh hé môi nếm thử, vị ngọt vừa tan nơi đầu lưỡi, liền nghe Khâu Đỉnh Kiệt lên tiếng:

“Mặt em dính kem rồi kìa.”

Cậu chớp mắt, phản ứng chậm nửa nhịp. Còn chưa kịp đưa tay lên kiểm tra, Khâu Đỉnh Kiệt đã khẽ cúi xuống, hôn nhẹ vào khóe môi cậu. Một cái chạm rất khẽ, nhưng nhiệt độ lại nóng ran như bếp lửa đang đỏ rực trong bếp.

Vị “đầu bếp nhỏ” của Hoàng Tinh vừa làm việc xấu xong liền đỏ ửng cả vành tai, khẽ quay sang chỗ khác, vờ như không có gì mà tiếp tục làm bánh. Nhưng mọi cử chỉ của anh đều lộ rõ sự lúng túng, đáng yêu đến mức trái tim thanh niên đang say mê nhìn anh lập tức nhũn ra, tan chảy như lớp bơ đang ấm dần trên bếp lửa.

Chiếc bánh thứ ba cuối cùng cũng hoàn thành, Hoàng Tinh vờ như không nhìn thấy hai “thảm họa” một khét, một sống bị bỏ rơi trong góc bếp, vui vẻ khen người yêu của cậu làm tốt lắm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đầy tự hào của cậu lại khiến cho vành tai của đối phương một lần nữa đỏ lên.

Ánh nến được cắm ngay ngắn trên mặt bánh, lay nhẹ theo từng nhịp thở của căn phòng, phủ lên cả không gian một vẻ ấm áp mơ hồ. Trong giây phút ấy, thế giới ngoài kia dường như thu nhỏ lại, chỉ còn lại con hai người bên trong và khoảng bình yên mềm mại họ dành cho nhau. Khâu Đỉnh Kiệt nghiêng người, ánh mắt mang theo ý cười, nhẹ nhàng đội lên đầu Hoàng Tinh một chiếc vương miện nhỏ bằng giấy, giọng anh dịu dàng như một làn gió, bảo tiểu quốc vương của anh hãy ước đi.

Hoàng Tinh nhìn ánh nến dao động, ánh lửa phản chiếu lên mắt cậu thành hai đốm sáng nhỏ, hàng mi khẽ hạ xuống. Cậu nhắm mắt lại, không có ước muốn gì lớn lao, cũng không cầu nguyện điều gì quá xa vời, chỉ muốn giữ lấy người đang mỉm cười xinh đẹp ở trước mắt này, giữ lấy khoảnh khắc dịu dàng trong ánh nến này mãi mãi.

Trong căn phòng nhỏ còn thoang thoảng mùi bơ, những lời thì thầm ngọt ngào và tiếng thìa khẽ va vào dĩa thủy tinh, tạo nên một khoảng yên bình hiếm hoi giữa những mệt mỏi và hỗn loạn ngoài kia.

Ánh nến cuối ngày run rẩy trên mặt bàn, nhỏ bé như một hơi thở sắp tan vào bóng tối. Ở góc bếp, hai chiếc bánh kem hỏng nằm yên trên khay lạnh. Màu sắc lệch lạc xấu xí, lớp kem bị chảy ra loang lỗ vì không được canh đúng nhiệt độ, không thể hoàn hảo và bị bỏ quên. Chúng giống như những điều chưa kịp thành hình đã vội bị phán xét, bất lực chờ khoảnh khắc bị bỏ đi, hoàn toàn không có cơ hội tự biện hộ cho sự tồn tại của chính mình.

Chỉ có chiếc bánh cuối cùng được sáng lên dưới ánh nến, vì khoác lên mình vẻ đẹp chỉn chu mà mọi người yêu thích, vừa vặn với khuôn mẫu mà người đời đặt ra, nên mới được phép hiện diện trên bàn tiệc ấm áp.

Thế nhưng, ánh nến đẹp đẽ đến mấy rồi cũng tắt, hoa hồng rực rỡ đến đâu rồi cũng tàn. Niềm vui cũng mỏng manh như lớp kem bơ dễ tan dưới hơi ấm. Bên ngoài căn phòng ấm áp là một thế giới đầy những lời phán xét, có thể đánh gục con người ta chỉ bằng vài câu nói. Một thế giới buộc con người phải khoác lên mình những chiếc mặt nạ không thuộc về họ, phải gọt giũa bản thân vừa vặn vào khuôn mẫu do người khác tạo ra, phải học cách thỏa hiệp đến mức đôi khi quên mất hạnh phúc thật sự từng có hình dạng như thế nào.

Thật may…

Giữa những ràng buộc ấy, hai con người chân thành vẫn tìm thấy nhau. Họ dùng tình yêu chữa lành những vết thương được tích lũy qua những năm dài phải im lặng chịu đựng.

Ánh nến cuối cùng thu lại thành một chấm sáng nhỏ giữa không trung, rồi nhanh chóng vụt tắt. Bóng tối phủ xuống cả căn phòng, nhưng không hề lấn át được cảm giác bình yên đang lan ra trong lòng họ. Ngay cả khi ánh sáng biến mất, những phút giây họ vừa cùng nhau trải qua vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. Giống như dư âm của ngọn nến vẫn còn đọng lại đâu đó, soi sáng một góc nhỏ trong tim, tưởng chừng như đã nguội lạnh từ lâu.

Họ trao nhau những nụ hôn nhẹ nhàng, cùng ôm nhau chen chúc trên chiếc sofa nhỏ, cùng xem dở một bộ phim mà chẳng ai thật sự chút ý. Hạnh phúc ở khoảnh khắc ấy giản dị đến mức chỉ cần có nhau là đủ.

Hoàng Tinh đang ôm Khâu Đỉnh Kiệt trong lòng, cảm thấy rằng dù phía trước có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần hai người bước cùng nhau, mọi thứ đều sẽ bớt nặng nề hơn rất nhiều.

Bởi vì…

Khâu Đỉnh Kiệt chính là linh hồn của Hoàng Tinh, là nơi trái tim cậu hướng về, và là phần ấm áp khiến cậu biết bản thân vẫn đang sống.

________

Một phút cảm hứng từ lời bài hát của A Tinh, lời bài hát đọc lần nào xúc động lần ấy

This entry was posted in . Bookmark the permalink.