2025-11-21 – 37

Ông ấy càng nói tôi càng sợ, tôi la lên khi mấy sợi cáp bắt đầu chui vào mũi tôi.

“Khoan đã bác sĩ ơi, mình quy định từ khóa an toàn đi, lỡ có chuyện gì không ổn, em muốn dừng lại thì sẽ nói từ đó để bác sĩ dừng lại.”

Ông ấy im lặng một lúc rồi mới đáp:

“Xin lỗi nha Jack. Không có ‘từ khóa an toàn’ nào hết. Cậu đã ký giấy tờ xong xuôi hết cả rồi. Thí nghiệm một khi bắt đầu là không thể dừng vì tốn rất nhiều kinh phí. Không sao đâu, cậu sẽ ổn thôi.”

Ổn cái khỉ khô gì chứ? Tim tôi lúc này đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi cảm thấy một cái “chọt” nhói lên, dây cáp đã vào tới đáy sọ của tôi. Tôi giãy giụa như đỉa gặp vôi vậy. Trong cơn giãy giụa, tôi loáng thoáng nghe lời ông bác sĩ vọng xuống:

“Bây giờ tôi đếm đến 3 thì sẽ bắt đầu nhé. Một.”

Chưa đếm đến 3 là ông ấy đã cho điện đi qua não làm tôi giật tê tê lên luôn. Nếu bạn từng bị điện giật thì chắc bạn sẽ hình dung được một chút những gì tôi nói. Chỉ khác là lần này điện dồn hết vào một điểm, nó đau kinh khủng khiếp, đau tái đé luôn.

Rồi chưa kịp hoàn hồn thì cú thứ hai còn mạnh hơn. Tôi la rần trời, giãy giụa trong mớ dây trói một cách bất lực. Rồi lại thêm nhiều cú nữa, cú sau chồng lên cú trước, muốn rách não luôn. Tôi mà biết nó đau thế này, có cho bao nhiêu tiền tôi cũng không bao giờ làm.

Ông ấy vẫn đều đặn cho điện vào không thèm dừng lại mặc cho tôi van xin đến mức nào. Sau một hồi, tôi đã quên mất mình bị giật bao nhiêu lần vì tôi đau quá không đếm nổi nữa. Cuối cùng ông ta cũng dừng, nhưng không phải vì thấy tội nghiệp tôi.

“Chỉ số tuyệt vời lắm Jack. Hoạt động não của cậu đang tăng vọt, đây đúng là cái tôi tìm kiếm bấy lâu nay. Tiềm thức của cậu đã được đánh thức. Cậu sắp ‘lặn’ được rồi đấy cố lên!”

Tôi còn chưa kịp hiểu ông ấy nói gì thì một luồng điện chạy rần rần khắp người tôi. Rồi một luồng khác nữa. Cảm giác này rất mạnh, nhưng mà nó cũng êm ái, dễ chịu một cách lạ lùng. Dễ chịu hơn hẳn mấy cú giật ban nãy.

Rồi một luồng điện cuối cùng mạnh nhất từ đầu đến giờ ập tới, ghim tôi cứng ngắc vào ghế. Tôi không còn cử động được nữa, cũng không nói được nữa. Tôi cảm thấy mắt mình trợn ngược lên.

Rồi, mọi thứ tối sầm lại. Tôi nghe tiếng ông bác sĩ, nhưng xung quanh tôi chỉ toàn một màu đen kịt.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.