“Cố lên con… cố thêm chút nữa… con giỏi lắm!”
Giữa đêm mưa lạnh buốt của phố núi, tiếng gọi ấy vang lên nghẹn ngào, run rẩy mà tha thiết, như níu lại từng nhịp thở cuối cùng của một bé gái 7 tuổi đang mắc kẹt dưới đống đất đá vừa sụp xuống.
Trong con hẻm nhỏ ở Tây Hồ 2, Đà Lạt, ánh đèn pin soi lên những gương mặt căng thẳng của các chiến sĩ cứu hộ. Họ vừa đào vừa liên tục gọi tên bé Diệu – cô bé với chiếc váy hồng vẫn còn nguyên sau buổi diễn văn nghệ ở trường. Chỉ ít phút trước, bé còn hồn nhiên chạy ra phía sau nhà. Vậy mà một khối đất đá khổng lồ từ taluy dương bất ngờ sụp xuống, kéo theo mảng tường bê tông, vùi lấp cô bé trong chớp mắt.
Tiếng mẹ bé gào tên con trong tuyệt vọng. Người cha thì bới đất bằng đôi tay trần, run rẩy, không dám dừng lại dù chỉ một giây. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, đất mềm ra, trôi xuống khiến ai cũng nín thở. Tất cả đều sợ rằng chỉ cần một động tác mạnh, bé có thể bị tổn thương thêm.
Hơn chục chiến sĩ cứu hộ lập tức có mặt. Ánh mắt họ ánh lên cùng một quyết tâm: phải cứu được bé bằng mọi cách. Từng lớp đất được gạt đi chậm rãi, tỉ mỉ hơn gấp nhiều lần bình thường. Mỗi khi nghe một âm thanh nhỏ vang từ lòng đất, họ lại dừng lại, ghé sát xuống gọi: “Diệu ơi, con nghe chú không? Con cố lên nhé!”. Những lời động viên ấy không chỉ dành cho bé mà còn tiếp sức cho chính họ, trong cuộc chiến với thời gian.
Thời gian trôi qua nặng nề, dài như cả một đời người. Người mẹ gần như ngã quỵ, đôi vai run lên từng chập. Người cha đứng bên cạnh, hai bàn tay rớm máu, ánh mắt đau đớn đến nghẹn lòng. Mưa vẫn trút xuống, bóng đèn pin vẫn loang loáng, và không ai dám nói một lời nào ngoài hai chữ: hy vọng.
Rồi bất ngờ, một tiếng hét vang lên: “Thấy bé rồi!”. Cả con hẻm dừng lại trong tích tắc. Ánh đèn pin lập tức hướng vào một khe đất vừa được mở ra. Một chú cứu hộ đưa tay xuống, nhẹ nhàng hơn bất cứ lúc nào trong đời. Và rồi, từ lớp đất bùn, thân hình nhỏ bé của bé Diệu hiện lên. Chiếc váy hồng lấm lem bùn đất, khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn mở.
Khi bé được nâng khỏi đống đổ nát, cả khu vực như vỡ òa. Tiếng vỗ tay, tiếng thở phào, tiếng khóc hạnh phúc vang lên cùng lúc. Người mẹ sụp xuống, nắm lấy tay con mà khóc nức nở. Người cha đứng lặng đi, đưa tay che mặt, bờ vai run bần bật – nỗi lo vừa được nhấc khỏi ngực sau hơn một giờ dài đằng đẵng.
Bé Diệu lập tức được đưa đến bệnh viện. Dù đôi chân bị thương, bé vẫn tỉnh táo – một kỳ tích giữa đêm mưa Đà Lạt. Hình ảnh cô bé nhỏ bé, lấm lem bùn đất nhưng còn sống, khiến những người chứng kiến không cầm được nước mắt.
Đêm ấy Đà Lạt rất lạnh, nhưng khoảnh khắc bé được đưa ra ngoài an toàn, ai cũng cảm thấy lòng mình ấm lại. Vì trong giây phút sinh tử ấy, người ta thấy rõ nhất tình người và lòng dũng cảm của những chiến sĩ cứu hộ – những con người không quen biết nhưng sẵn sàng lao vào hiểm nguy như cứu chính con mình.
Cuộc sống có thể đầy biến cố bất ngờ, nhưng chỉ cần còn những bàn tay sẵn sàng chìa ra, còn những tiếng “Cố lên con” vang trong đêm tối… thì hy vọng chưa bao giờ tắt.
Nếu câu chuyện này chạm đến bạn, hãy chia sẻ nó – để nhắc nhau rằng giữa những thời khắc khó khăn nhất, tình người luôn là điều có thể cứu rỗi tất cả.
